Thu Hương Nguyễn


Leave a comment

Day 2: 14 Dec 2015

Dear myself,

Today when I came to the Office, I heard a bad news from my direct manager’s dog. He was stolen. She was really sad. She described her feeling as losing her child. Fortunately, They found him at the end of the day from the people who stole and it costed 4,000,000 VND. It’s prediculous, unbeleivable!!!!!

Now it’s 10:20PM. I just take a glance on the Fulbright schorlarship. It’s really a competitive schorlarship :).

Now I am going to watch Top Gun. I like Tom Cruise. He has a beautiful smile and I am attracted by it.

See you tomorrow,

I hope that I will not wake up late tomorrow 🙂

Huong.

 

 


Leave a comment

Day 1: 13 Dec 2015

This is the first time I write on wordpress. I try to write my own diary from now on. It is like to create a new habit. I am going to start with the first 7 days from 13 Dec 2015 to 19 Dec 2015. It’s a promise, am commitment with myself. I promise with myself to do it in the next 7 days.

Anyway, today is the last day in my 1st dancing class. I am going to have a 2nd dancing class next week. I am interested in dancing and I love dancing. Moving through steps make me feel comfortable but it does not mean that I am a good dancer.

Good night myself

See you tomorrow.


Leave a comment

I live, therefore I learn

Học gì, đọc gì? Club CT
Bài viết được lấy từ face book của Club Critical Thinkers
Phía dưới là tổng hợp các trang Báo/Web/Blog/Radio/Video thuộc đủ các loại lĩnh vực: Văn hoá, triết học, tâm lí học, công nghệ, lễ hội ý tưởng, debate… mà mình tổng hợp lại. Các bạn có thể dùng nó làm nguồn thức ăn cho não mình hàng ngày, nếu đã chán cho não mình ăn đồ ăn bẩn. Nhắn nhủ cho những ai thích thoả luận về tất cả những đống này, hãy đến CT 1 lần nhé. Have fun!

Học online

Coursera: Du học tại chỗ, có khoảng 1500+ khoá, free, từ các trường đỉnh nhất thế giới https://www.coursera.org/
Edx: Tương tự Coursera, liên minh sáng lập bởi Harvard, MIT https://www.edx.org/
Future learn: Tương tự 2 cái trên, nhưng chủ yếu là các trường của Anh https://www.futurelearn.com/
Iversity: Tương tự, nhưng chủ yếu là các trường Bắc Âu https://iversity.org/
Kadenze: Tương tự, tập trung vào Arts như thiết kế, âm nhạc, mỹ thuật… https://www.kadenze.com/
Novoed: Tương tự, của trường Stanford sáng lập https://novoed.com/
Open Yale: Tương tự, của trường Yale http://oyc.yale.edu/
MIT Openware: Tương tự, của MIT http://ocw.mit.edu/index.htm
Crash Course: Cho đại chúng, các video chế biến công phụ, host hài, chủ yếu các môn khai phóng như lịch sử, tâm lí, văn học https://www.youtube.com/user/crashcourse
Khan Academy: Video hơi xấu, nhưng rất chậm và dễ hiểu, chủ yếu các môn khoa học như toán, lí, hoá, sinh… https://www.khanacademy.org/
Open culture, Mooclist, Class-central: Xem danh sách các khoá học Online Free http://www.openculture.com/http://www.openculture.com/https://www.class-central.com/

Báo

The New Yorker: Hay khỏi phải bàn, có lẽ là báo hay nhất đối với mình, rất nhiều bài đọc của khoá #CR101 lấy từ đây.
The Atlantic: Báo này có vẻ ít lãng mạn hơn New Yorker, nhưng các bài trong mục Magazine rất dài và chất.
Nytimes và The guardian: Nhiều bài hay, nhưng phải biết tìm. Nytimes thì có thể vào mục Opinion, Magazine. The guardian thì vào mục Long-read, hoặc Opinion
New Republic: Nhiều bài hay, nhưng phải biết tìm, báo này hơi hướng Mỹ nhiều
Wired: Báo công nghệ, ngoài các bài dạng tin bình thường như các báo khác, thì các bài phỏng vấn, bình luận của nó rất hay
Fast Company: Sáng tạo + Thiết kế+ Công nghệ+Startup…
Foreign Affairs: Chính trị+ Ngoại giao + Quan hệ quốc tế… Báo này thì kinh điển rồi, nhưng được có 10 bài Free
Finanicial Times,: Ai học tài chính thì biết rõ báo này. Tuy có nhiều mục hay ngoài kinh doanh, nhưng bắt trả phí
Wall Street Journal: Mất phí là chính
Washington Post
Vox: Mới lên, đang nổi
The Economist: Mỗi tuần đọc hết được 1 số của nó, khéo 1 năm sẽ giỏi hơn thầy giáo mình (ít nhất là về tư duy xã hội)

Blog/Web

Brain Pickings: Nhiều bài Review sách rất hay
Nautilus Magazine: Thập cẩm khoa học, mỗi số nói về 1 chủ đề dưới nhiều góc độ khác nhau, vô cùng hay.
Aeon: Rất nhiều bài từ các giáo sư trong ngành viết, hình ảnh đẹp
Edge: Trang Web thông minh nhất thế giới, vào xem sẽ hiểu
The School of life: Kinh thánh cho những người không theo đạo, dễ đọc, dễ hiểu
The Point: Thập cẩm, kiểu dân nhân văn
The Chronicle of Higher Education: Cho ai yêu giáo dục
The New York Review of Books: Điểm sách, thuộc hàng kinh điển
Pacific Standard: Thập cẩm
Những trang điểm báo
The Browser: Trang điểm các bài báo hay nhất trong ngày
The Electric Typewriter: Tổng hợp các bài báo hay nhất từ các nguồn báo thuộc nhiều chủ đề. Cần tìm những bài hay ho mà ngại lục thì vào đây.
Longreads: Cho ai thích đọc những câu truyện dài và hay
Longform: Tương tự Longread
Arts & Letters Daily: Báo này hàn lâm, thấy nói nhiều giáo sư ở Mỹ hay dùng cái này để đọc tin

Podcast

Philosophy bites: Phỏng vấn các giáo sư, chuyên gia hàng đầu trong triết học. Vô cùng hay, thường 30’ 1 bài phỏng vấn
Philosophize This!: Điểm lại các triết gia hàng đầu trong lịch sử, nhưng nói theo phong cách dân dã, dễ hiểu. Giọng host rất hay và dễ nghe.
Philosophy Talk: Giáo sư đến từ Stanford
Very Bad Wizards: Triết học+Tâm lí học. Hay, hài, nhiều dinh dưỡng
Ted Radio Hour: Các bài Ted có cùng chủ đề được sào nấu lại, các tác giả cũng đến phòng thu cùng Host nữa. Chất lượng rất cao, phải nghe hàng tuần.
Freakonomics Radio: Từ những người viết nên Kinh tế học hài hước. Cực hay.
You are not so smart: Ai thích tâm lí học, thì phải nghe
On being: Tìm ý nghĩa cuộc đời. Hay!
Waking up: Triết học+ tôn giáo + tâm lí học + debate. Ai thích thì sẽ rất nghiện.
The Tim Ferriss Show: Podcast hay nhất Itunes 2014, hay thật. Ai đọc làm việc 4h 1 tuần chắc biết anh này. Chủ yếu là các bài phỏng vấn từ những nhân vật nổi tiếng thuộc đủ các loại.
Harvard Business Review IdeaCast: Ai thích kinh tế, làm mảng kinh doanh thì nên nghe cho bắt kịp với thế giới.
In our time: BBC radio, thập cẩm lịch sử, triết học, tôn giáo….
BBC Radio 4 – The Reith Lectures: Kinh điển rồi, các bài hàng năm bởi các học giả hàng dầu, bắt đầu từ năm 1948

Video

Ted: Quá nổi, không cần bàn
Ted-ed: Bài học nhỏ, tầm 5-10’, dễ nuốt.
Aspen Ideas Festival: Kiểu Ted, cảm giác chuyên nghiệp và hệ thống hơn
Zuric Minds: Kiểu Ted, nhưng bên Đức
Politics and Prose: Hiệu sách, nhưng quay lại các tác giả trình bày sách. Tuyệt vời
Talks at Google: Xem để hiểu tại sao một công ty công nghệ lại quan tâm tới văn học, lịch sử, triết học, tâm lí học làm gì…Phải cảm ơn Google vì nguồn tài nguyên tuyệt vời này, có Sub Anh cho các bạn nữa chứ.
ZeitgeistMinds: Dự án khác của Google. Hay tuyệt
The School of Life: Thập cẩm, thiên về các môn nhân văn, video chất lượng cao.

Debate

Intelligence Squared: Debate, toàn chuyên gia hàng đầu, nên xem cả phiên bản của Mỹ, Link là bản của Anh
Munk Debates: Khách mời quá khủng, cái này bên Canada
The economist debates: Chú ý phần Futher reading, ngày xưa trang ngày nhiều chủ đề hay lắm, chẳng hiểu sao sửa lại thiết kế, mất đâu hết.
Read it later: Sử dụng để lưu lại bài, lúc nào rảnh thì đọc.
Instaper
Pocket
P.S: Sẽ cập nhật tiếp. Tiêu thụ toàn đồ ăn thế này, nên dân Tây nó chả to đầu. Đọc các món ăn văn hoá của mình thì…


Leave a comment

Confirmation bias

Tiếp tục với khóa học Logical and Critical Thinking. Hôm nay mình học bài Confirmation bias (tam dịch là thiên kiến khẳng định)

Có rất nhiều định nghĩa về Confirmation bias. Theo định nghĩa của nhà triết học, chính khách và tiểu luận người Anh Francis Bacon thì “Sự hiểu biết của con người, khi tiếp nhận một ý kiến nào đó thì lôi kéo tất cả mọi thứ để ủng hộ và đồng ý với ý kiến đó. Và mặc dù có một số lượng lớn những dẫn chứng chứng tỏ điều ngược lại thì những ví dụ đó hoặc là bị lờ đi, khinh miệt, hoặc phủ nhận để bảo vệ cho ý kiến ban đầu”.

[“The human understanding, when it has once adopted an opinion, draws all things to support and agree with it. And though there be a greater number and weight of instances to be found on the other side, yet, these it either neglects and despises or sets aside and rejects in order that by this great and pernicious predetermination, the authority of its former conclusion may remain inviolate.”]

Ví dụ của Confirmation bias xuất hiện rất nhiều trong cuộc sống.

Chẳng hạn như những người theo một tôn giáo nhất định nào đó sẽ có thiên hướng tiếp nhận thông tin theo hướng phù hợp  và bảo vệ cho tôn giáo đó.

Người nào tin rằng người thuận tay trái rất sáng tạo thì khi gặp một người thuận tay trái và sáng tạo sẽ có thiên hướng khẳng định thêm về niềm tin của mình.

Các bạn thử tự cho ví dụ của mình nhé.

Till next time,

Toddles


Leave a comment

Deductive and Non-deductive argument

Mình tham gia một khóa học online trên mạng có tên là “Logical and Critical Thinking”. Trong tuần đầu tiên, bài học có đề cập tới hai định nghĩa trong tranh luận là deductive argument (tạm dịch: Lý luận diễn dịch) và non-deductive argument  (tạm dịch: Lý luận phi diễn dịch)

I. Lý luận diễn dịch:

  1. Lý luận diễn dịch: Lý luận diễn dịch là một lý luận mà các tiền đề được đưa ra cung cấp bằng chứng thuyết phục theo logic cho kết luận cuối cùng.   (Definition: A deductive argument is an argument for which the premises are offered to provide logically conclusive support for its conclusion.)
  2. Lý luận diễn dịch thường bắt đầu với các mệnh đề:
  • It necessary follows that…..(Tất yếu suy ra là…)
  • It logically follows that…..(Logic suy ra là….)
  • It absolutely, necessarily, or certainly follows that …..(Chắc chắn suy ra là….)

Ví dụ:

  • Every witch is a widow. So it necessarily follows that every witch is female.

( Mọi phù thủy đều là góa phụ. Vậy nên tất yếu suy ra là mọi phù thủy đều là phụ nữ)

  • The number of chicks in the pen is less than 10. The number of chicks in the pen is more than 6. It’s not 7 and it is not 9. The number of chicks in the pen is an integer, because you can’t really have half a chick in the pen. Certainly, then, the number of chicks in the pen is 8.

(Số gà trong chuồng nhỏ hơn 10 và lớn hơn 6. Số gà không phải là 7 và không phải là 9. Số gà là số nguyên, vì vậy             nên không thể có nửa con gà trong chuồng. Vậy chắc chắn là số gà trong chuồng là 8)

II. Lý luận phi diễn dịch:

  1. Lý luận phi diễn dịch là lý luận mà các tiền đề được đưa ra cung cấp bằng chứng có thể – nhưng không thuyết phục cho kết luận cuối cùng (Definition: A non-deductive argument is an argument for which the premises are offered to provide probable – but not conclusive – support for its conclusions.)
  2. Lý luận phi diễn dịch thường bắt đầu bằng các mệnh đề:
  • It’s likely that (Có thể là…)
  • It’s probable that (Có khả năng là…)
  • It’s plausible that  (Có vẻ hợp lý là…)

Ví dụ:

Hôm nay trời nhiều mây, có khả năng cao là trời sẽ mưa hôm nay

(It’s cloudy today, so there’s a high probability that it will rain today)

Vậy câu hỏi là làm sao để xác định được đâu là lý luận diễn dịch và đâu là lý luận phi diễn dịch? Một câu hỏi khó. Tùy vào hoàn cảnh người ta dùng. Ví dụ như các nhà toán học thì cần những lý luận diễn dịch với kiến thức chính xác. Còn tòa án thì cần những lý luận phi diễn dịch. Bởi vì nếu chỉ dùng lý luận diễn dịch thì sẽ chẳng bao giờ bắt được kẻ phạm tội vào tù được. Thay và đó người ta dùng những “nghi ngờ hợp lý” (reasonable doubt) để đi đến kết luận. Mặc dù rủi ro của cách này là sẽ có khả năng bị sai. Chúng ta cần hướng đến cán cân công lý bởi chúng ta không muốn mọi người bị bắt vào tù một cách quá dễ dàng.

Nhân đây mình cũng muốn trích dẫn một bài về “nghi ngờ hợp lý”, đọc cũng rất hay. Mọi người tham khảo nhé.

http://luatkhoa.org/2014/11/nghi-ngo-hop-ly-chiec-vuong-mien-cua-nen-tu-phap-hinh-su/

Nguyễn Thu Hương 6:16 PM  16/10/2015 HCMC


Leave a comment

Trải nghiệm Bắc Âu, đoạn trích từ cuốn sách Trở về con số không của tác giả Anh Tho Andres

Link to Original text in English:

https://www.facebook.com/notes/782044298545666/

Bản dịch: Nguyễn Thu Hương (2015)

Sốc văn hóa: Trải nghiệm Bắc Âu

Trong câu chuyện trước về những kí ức ngọt ngào ở Singapore, tôi đã kể về trải nghiệm về việc làm mẹ: Tình yêu xuyên biên giới với cuộc hành trình ở Na-Uy.

Đây là phần còn lại của câu chuyện:

Chỉ đến khi cơn đau không thể chịu đựng được nữa và khi vị bác sĩ người Thụy Sĩ khuyên tôi nên chụp scan và nằm viện ngay lập tức. Lúc đó tôi mới nhận ra sức khỏe của tôi tồi tệ như thế nào. Sau đó tôi phải nghỉ một tháng và bác sĩ cho tôi biết rằng tôi có thể chết vị căn bệnh truyền nhiễm lan ra khắp tử cung và cuộc phẫu thuật ở phút 89 đã cứu sống tôi.

[…]

Sau khi HC rời bỏ tôi và Christian ở Singapore để trở lại Na-Uy cùng với bạn gái mới, tôi quyết định tiếp tục ở lại Singapore. Tôi đã đăng kí học thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA) và quyết định bắt đầu một cuộc sống mới ở thành phố mà tôi yêu. Và đó cũng là nơi tôi gặp J, cha của con gái tôi – Shamini – cũng vào ngày Valentine….

[…]

Trong lúc tôi đã phần nào vượt qua cảm xúc đau buồn và hồi phục đủ để quay lại Singapore – tôi quyết định học thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA) và ở lại Singapore bởi vì tôi sẽ dễ thuê một người trông Christian ở đây hơn ở Thụy Sĩ để tập trung vào việc học tập.

Theo một cách nào đó, tôi vẫn hy vọng vào ý nghĩ giảng hòa để Christian có thể có một gia đình đầy đủ cả bố lẫn mẹ, và tôi không thực sự muốn làm một bà mẹ đơn thân. Tôi quay trở lại Singapore với hai trường suy nghĩ: một là lòng tự trọng bị tổn thương, hai là thiện ý muốn nhượng bộ. Nhưng những gì mà tôi khám phá ra là một cô gái khác đã chiếm chỗ của mình.

HC xin tôi cho phép để anh ta mang Christian theo trong một chuyến đi thuyền mà anh ta làm giám sát. Christian sẽ ở với anh ta trong vòng 4 tuần ở Nhật Bản, Hàn Quốc, Phillippines, vân vân. Khi HC quay trở lại, anh ta nói muốn có cơ hội cuối cùng trong cuộc đời để chuyển đến sống cùng với người con gái kém anh ta 28 tuổi.

Tôi nhớ rằng Jenn là một cô gái ngọt ngào và e thẹn, đeo một cặp kính mắt (thật đáng ngạc nhiên đối với một người giúp việc), người mà luôn ngoan ngoãn theo chân HC. Tôi quá kinh ngạc khi chứng kiến làm sao mà HC tiếp tục mắc lỗi đó một lần nữa. Tôi không thể hiểu tại sao anh ta có thể mang một cô gái nghèo đến và chia sẻ bữa tối chia tay với tôi, để cô ta ở dưới nhà và đợi anh ta trong khi anh ta đang khóc lóc với tôi khi rời đi. Nếu tôi tốt bụng thì tôi đã nói với Jenn toàn bộ câu chuyện, cảnh báo về số phận có thể xảy ra  và cứu rỗi tuổi trẻ của cô ta. Nhưng tôi đã không làm như vậy. Tôi vui vẻ cho đi chỗ ở của mình để dạy cô ta một bài học. Tôi không muốn cô ta được hưởng lợi từ sự đau đớn vì tuổi trẻ và ước mơ bị đánh cắp của tôi. Tôi nghĩ rằng cô ta sẽ học được điều đó vào đúng lúc.

Đúng như vậy. Vài tháng sau HC gọi điện và khẩn cầu trả cô ta về nhà bởi vì anh ta vẫn muốn có tôi. Jenn đang mang bầu và anh ta đề nghị chúng tôi sẽ giúp đỡ cô ta và đứa trẻ khi cô ta quay về Phillippines. Tôi nói với anh ta rằng tôi không phải là cái áo để ai đó có thể thay đổi bất kì lúc nào, và rằng anh ta nên học cách đối xử với vợ mới tốt hơn. Vụ việc này đã khiến tôi dứt khoát liệt anh ta vào những thứ rác rưởi không cứu vãn được trong kí ức của tôi.

Nhiều năm sau đó, tôi đưa Christian đến đám tang của HC ở Stavanger. Tôi thấy một người phụ nữ béo, xấu và chanh chua với ánh nhìn nặng nề trong đôi mắt với hai đứa trẻ trông giống hệt Christian. Trong lúc tang gia bối rối, tôi không đứng ở hàng đầu dành cho những người thân trong gia đình mà đứng ở hàng cuối. Tôi xin nghỉ phép ở Geneva để đưa Christian theo nói lời tạm biệt với cha. Chúng tôi đi bằng máy bay rồi tàu hỏa từ Neuchatel đến Oslo, rồi đến Egersund và cuối cùng đến Stavanger. Cả thảy mất 36 tiếng di chuyển để đến nơi nhưng đã mang tôi trở lại kí ức của nhiều năm trước khi tôi là một cô dâu trẻ với những hy vọng và ước mơ ngọt ngào mà tôi mang theo trong suốt chuyến hành trình đầu tiên. Ngạc nhiên thay Christian rất thích đi tàu đến nỗi quên đi nỗi đau về cú sốc ban đầu khi nghe tin cha mất. Christian chưa bao giờ gặp lại cha từ khi lên 2, và HC cũng không giữ liên lạc. Trong nhiều năm, thậm chí là bây giờ, Christian chưa bao giờ hỏi về cha hay giữ bất kì bức ảnh nào của HC, mặc dù con vẫn tự hào là một đứa trẻ Viking và vẫn giữ liên lạc với những người anh lớn cùng cha khác mẹ.

Đối với tôi, đó là một chuyến hành trình đầy đau khổ, theo dòng kí ức trở lại những tháng ngày tuổi trẻ với những thắng cảnh bao la bát ngát của Na-Uy, trở lại những tháng ngày chúng tôi đi dọc bờ biển từ Stavenger trở lại Oslo. Chuyến hành trình đầu tiên ấy chứa đựng đầy những bất ngờ đẹp đẽ, tôi được những người Bắc Âu nơi ấy chào đón với lòng hiếu khách nồng nhiệt. Tôi có một kỳ Giáng sinh tuyệt vời với những người bạn Na-Uy đã từng sống ở Việt Nam. Tôi có một ước mơ tuyệt diệu là cả gia đình có thể cùng đoàn tụ để sinh sống ở Na-Uy. Tôi đã hòa nhập rất nhanh với cuộc sống ở Na-Uy và trên hết là tôi đã sinh một đứa bé Viking tuyệt đẹp….

Bố mẹ HC yêu quý tôi, gia đình những người con trai của HC chấp nhận sự có mặt của tôi. Christian có một cái tên của cụ cố nội, một nghệ sĩ nổi tiếng người Na-Uy. Chỉ sau 6 tuần ngắn ngủi, tôi đã làm thông dịch viên để giúp những người Việt Nam yêu nước hòa nhập vối cuộc sống ở Na-Uy. Tôi đã làm tất cả những điều ấy để xây dựng một gia đình, một tổ ấm, một cuộc sống có ý nghĩa. Có gì là sai chứ?

Trong suốt chặng đường dài trở về Thụy Sĩ, tôi có một niềm an ủi duy nhất: Christian có vẻ không bị ảnh hưởng nhiều khi cha mất. Hay là nếu Christian có đau buồn, con cũng sẽ không thể hiện ra và không bao giờ nhắc tới hay hỏi về cha nữa. Tôi chưa bao giờ hối hận đã thực hiện chuyến đi này, cho Christian và cho tôi. Chúng tôi đã dứt khoát chôn vùi HC ở nơi kí ức sâu thẳm nhất trong tâm hồn.

Kí ức tổng quan của tôi về trải nghiệm Na-Uy là ánh sáng Bắc Âu tuyệt đẹp, hoàng hôn một buổi chiều mùa hè buông xuống trên boong tàu, chân trời xanh dường như vô tận, khung cảnh tuyệt diệu nhìn từ cửa sổ nơi tôi ngồi. Ngắm nhìn đàn cá hồi đang bơi lượn như là tấm séc tiền lương cho dịch vụ phiên dịch mà tôi đã làm cho đồng bào Việt Nam yêu nước đang lao động ở nhà máy Laks….

Christian vẫn thích cá hồi, và tôi cũng vậy….

(Còn tiếp)


1 Comment

Làm mẹ: Tình yêu xuyên biên giới, một đoạn trích từ cuốn sách “Trở về con số không” của tác giả Anh Tho Andres

Link tiếng Anh: 

https://www.facebook.com/notes/anh-tho-andres/motherhood-love-beyond-borders-an-excerpt-of-back-to-square-one-by-author-anh-th/782048798545216

Bản dịch:

2015 là một bước ngoặt lớn của tôi, cũng như của con trai tôi: Christian đang bắt đầu chương trình tiến sĩ trong khi tôi đang hoàn thành chương trình tiến sĩ của mình. Đối với tôi, đó còn là kết quả của 25 làm mẹ, một trải nghiệm phong phú và đáng giá nhưng không phải lúc nào cũng êm đềm.

Sau đây là câu chuyện của tôi:

Christian sinh ra ở Na-uy vào một ngày tháng 8 đẹp trời. Tôi dự định sinh Christian vào ngày 1 tháng 8 để trùng với ngày Quốc Khánh của Thụy Sĩ, nhưng ông Trời lại có cách sắp đặt khác. Bác sĩ yêu cầu tôi đẻ mổ vào ngày 10 tháng 8. Giây phút mà Christian ra đời, cha của Christian nói với tôi rằng: “Kể từ giờ phút này, em sẽ không bao giờ đơn độc nữa…”

Tôi tặng Christian một món quà ý nghĩa vào ngày con trưởng thành: một album tất cả những bức ảnh của Christian từ khi sinh ra cho đến sinh nhật lần thứ 21. Rất nhiều kí ức trở lại với tôi khi nhìn lại những bức ảnh ấy qua nhiều năm.

Tôi biết ơn vì chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên số, nhưng tôi thậm chí còn cảm thấy biết ơn hơn khi tôi vẫn giữ những bức ảnh trong các giai đoạn khác nhau của Christian. Cuốn album nói lên được nhiều điều, như là một bằng chứng cho những giai đoạn phát triển của một đứa trẻ trong suốt nhiều năm. Không chỉ con trai của tôi hoàn toàn trưởng thành một người đàn ông trẻ, mà người mẹ, là tôi, trải qua một thời kì dài và mệt mỏi cũng đã trưởng thành. Cùng nhau chúng tôi trưởng thành và mối liên kết giữa chúng tôi ngày càng bền chặt qua những giai đoạn tốt đẹp hay tồi tệ.

Lúc đầu tôi thích Na-uy vì tôi gặp rất nhiều những chuyên gia Na-uy đến làm việc tại Việt Nam và tôi đã học được rất nhiều điều thú vị về đất nước này qua những con người ấy. Trong số đó có Chrisi và Ove, một cặp đôi trẻ sau này đã mời tôi đến thăm ngôi nhà xinh xắn của họ vào sịp Giáng sinh và đón năm mới sau khi Kurt qua đời. Chuyến đi ấy đã ảnh hưởng rất lớn đến quyết định chuyển đến Na-uy sinh sống vài năm sau đó của tôi.

Tôi gặp ba của Christian (HC) ở Việt Nam, khi HC đến Việt Nam làm chuyên gia trong ngành Dầu Khí. Sau khi Kurt qua đời, HC cầu hôn và muốn giúp tôi ổn định cuộc sống gia đình ở Na-uy. Tôi cho rằng điều đó hợp lý và đồng ý chuyển đến Na-uy. Tôi đã không thể ngờ rằng mùa đồng kéo dài quá lâu, tối tăm và mảnh đất này quá xa xôi, đặc biệt là khi sống trong một ngôi nhà rộng lớn cách xa với tất cả mọi thứ.

HC đã là một người chồng tốt và chăm sóc tôi rất chu đáo. Anh còn là một người rất tháo vát, tự xây nhà và đóng thuyền. Tất cả những gì anh ấy làm đều rất lớn: Nhà rộng, thuyền to, bữa ăn thịnh soạn, và gia đình lớn. Tôi nhận ra nhu cầu của những người Na-uy (hay Bắc Âu nói chung) rất lớn. Tôi đoán là người Mỹ cũng như vậy, chỗ ở rộng, ăn nhiều và nghỉ ngơi cũng nhiều. Khi tôi ở Na-uy, tôi có thể trải nghiệm ý thức về không gian mà người Việt Nam không có. Những người bạn Na-Uy quanh tôi trông giống như những cái cây phát triển không giới hạn thẳng lên bầu trời. Tất cả những gì liên quan đến họ đều rất lớn, đầy những khoảng không. Tôi thấy mình giống như người tí hon trong thế giới của những người khổng lồ.

Rất nhiều người bạn Na Uy đã từng đề cập với tôi về “cú sốc văn hóa”, và tôi thì chậm hiểu ý của họ cho đến khi sống với cha của Christian.

Tôi cho rằng hầu hết người Bắc Âu không thực sự hiểu tâm lý Á Đông bởi vì không giống như Pháp, những quốc gia này không có cùng quá khứ với chúng ta. Những ý niệm căn bản như Địa ngục, Tình yêu, Gia đình dường như khác biệt đáng kể so với văn hóa Á Đông. Ví dụ như, đối với người Na Uy, băng đá, lạnh, tối tượng trưng cho địa ngục trong khi người Châu Á cho rằng Địa ngục là nới có hơi nóng, hỏa lò và có màu đỏ. Đối với chúng ta, những người Châu Á, gia đình là nơi sum họp, thể hiện trách nhiệm tập thể, gìn giữ sự gắn kết. Trong trải nghiệm về Na-Uy, tôi không cảm nhận được ý nghĩa mạnh mẽ về sự sum họp của gia đình trong các sự kiện mà tôi được mời tham dự như Giáng Sinh, lễ cưới, hay thậm chí là lễ tang của cha Christian. Tôi cảm thấy lạc lõng trong tất cả những sự kiện ấy và tôi đã từng từ chối bất kì cơ hội nào trở lại Na-Uy mặc dù chị gái tôi vẫn đang sống ở đó.

Christian là một đứa trẻ tuyệt vời từ ngày sinh ra đời, nhưng tôi đoán rằng tất cả trẻ con đều tuyệt vời. Sau đó tôi cũng quan sát sự phát triển của những đứa trẻ từ nhỏ. Điều tuyệt vời nhất đối với tôi là hầu hết những đứa trẻ dường như hiểu cả thế giới xung quanh chúng, giống như tôi khám phá ra điều đó từ Christian. Mỗi ngày tôi đến bên chiếc nôi của Christian và khám phá những phát hiện mới của con trai khi túm lấy những đồ chơi treo trên đầu, nắm lấy tất cả mọi thứ đồ chơi lủng lẳng và cho vào miệng khám phá. Điều tuyệt vời nhất đối với tôi là khi Christian được 6 tháng tuổi, con đã có thể ngồi vững trong một khoảng thời gian dài trên một chiếc ghế chắc chắn và xem ti-vi mà không phát ra một tiếng động nào và dường như đang theo dõi câu chuyện trên màn ảnh. Tôi luôn luôn tự hỏi rằng điều gì diễn ra bên trong não của một đứa trẻ, làm sao mà chúng có thể tất cả những cảm nhận của mình thành những ý tưởng. Ai là người dạy chúng tất cả những điều đó…?

Niềm vui được làm mẹ có thể đã trọn vẹn nếu không có một sự kiện làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Một ngày khi từ bệnh viện trở về nhà với vết mổ khiến tôi khó chăm sóc Christian, nhưng cha của Christian thích ra ngoài chơi thuyền hơn, để tôi một mình không có sự giúp đỡ nào, trong một ngôi nhà rộng lớn xa hàng xóm, bạn bè. Tôi không thể di chuyển vì vết mổ và không biết làm sao để chăm sóc con tôi. Tôi đoán đó là lúc bắt đầu rạn nứt trong quan hệ của tôi và cha Christian. Trong nhiều năm, tôi không thể tìm lí lẽ nào để biện hộ cho hành vi đó hay là tha thứ cho sự thiếu quan tâm của cha Christian. Trong ngày quan trọng ấy cuộc đời mình, tôi mong chờ những đóa hoa ở nhà chào đón tôi cùng với một vị khách nữa – vị khách vô cùng quan trọng – về nhà. Một đứa trẻ là sự gắn kết lâu dài cho một mối quan hệ. Nó còn là sự ràng buộc giữa hai người hẹn thề yêu thương và chăm sóc nhau “dù cho hoàn cảnh tốt hay xấu”.

Người ta tin rằng sau khi chết, linh hồn sẽ đầu thai vào một cơ thể khác, và kí ức của kiếp trước sẽ mang đến tính cách cho đứa trẻ mới sinh. Người ta còn tin rằng số phận mỗi người bị ảnh hưởng bởi chòm sao ở thời điểm họ sinh ra (Cung Hoàng Đạo Trung Quốc). Christian và Karl sinh gần như cùng ngày và giờ nhưng tính cách của Karl thì trái ngược hoàn toàn với sự điềm đạm và ít nói của Christian. Trong khi Christian làm mọi thứ với sự uyển chuyển, nhẹ nhàng thì Karl là một đứa trẻ quậy phá từ khi sinh ra, từ cái cách bú tí mẹ cho đến cách túm lấy các đồ vật xung quanh. Tại sao chúng lại khác nhau đến vậy từ tuổi ấu thơ…?  Nếu thật sự lí thuyết về các chòm sao kia đúng, vậy thì chúng phải có điểm gì tương đồng trong hành động và suy nghĩ chứ? Hay có thể là do ảnh hưởng từ gen mà một số đứa trẻ sẽ hiếu động hơn những đứa khác?

Từ khi làm mẹ, tôi mới hiểu ra rằng việc có con phải có nhiều trách nhiệm đến thế. Dĩ nhiên là tôi đã chuẩn bị tinh thần để giáo dục con một cách tốt nhất, từ việc giáo dục mà tôi nhận được để trở thành một người mẹ tốt từ những ngày còn bé thơ với tất cả các kĩ năng làm việc nhà, đến tất cả những đào tạo chuyên nghiệp để làm hành trang trong việc học, cũng như hiểu thêm về văn hóa Việt Nam để chuyển đổi những giá trị văn hóa truyền thống và dẫn dắt chúng trong suốt cuộc đời.

Cha của Christian nói với tôi khi Christian sinh ra rằng “ Kể từ giờ phút này, em sẽ không bao giờ đơn độc nữa”. Tôi khá là không hiểu nghĩa từ “không đơn độc” là luôn luôn đi cùng với ai đó hay là “không còn cô đơn” nữa? Việc làm mẹ thực sự mang đến nhiều trách  nhiệm to lớn. Bạn có thể chết vì đói nhưng bạn không bao giờ để con bạn thiếu ăn, bạn có thể chịu đựng sự đau khổ tồi tệ nhất, nhưng bạn không bao giờ để những tác nhân bên ngoài đe dọa sự an toàn của con bạn, hay thậm chí bạn có thể chết để bảo vệ con mình….

Làm mẹ tôi mới hiểu ra sự hy sinh to lớn của cha mẹ để làm điều tốt nhất trong bổn phận của mình. Tôi bắt đầu cảm kích trước sự gắn kết của cha mẹ để nuôi anh chị em tôi khôn lớn. Tôi cũng hiểu tầm quan trọng đối với một đứa trẻ được thương yêu và chăm sóc từ thuở bé thơ. Có lẽ loài người có thể có ít chiến tranh và sự đau khổ hơn nếu cha mẹ nào cũng hiểu được trách nhiệm đối với một đứa trẻ. Đổi lại, một đứa trẻ có thời thơ ấu hạnh phúc sẽ trở thành bậc cha mẹ tốt trong tương lai.

Số phận của chúng ta liên hệ một cách chặt chẽ với nhau, giống như tất cả những điều mà cha mẹ quyết định ảnh hưởng đến số phận của con cái. Tôi nghĩ rằng cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một hướng khác nếu tôi không có con. Đối với các con, tôi phải đưa ra những quyết định bảo vệ tốt nhất quyền lợi cho chúng, sau đó mới đến quyền lợi của tôi.

Bởi vì câu chuyện này hé lộ định mệnh của cuộc đời tôi, khi nhìn lại, tôi có thể hồi tưởng lại những nguyên nhân chính cho những sự lựa chọn trong cuộc đời mình. Câu chuyện về Christian và Shamini là sự minh họa cho những quyết định khó khăn mà một người mẹ đôi khi phải đưa ra để bảo vệ hạnh phúc của những đứa con mình…

Tồn tại hay không tồn tại

HC nhận một công việc ở Singapore và chúng tôi chuyển đến thành phố này không lâu sau khi Christian ra đời. Chúng tôi có một cuộc sống tốt và tôi chưa bao giờ hạnh phúc với gia đình, công việc và môi trường đến vậy. Trong kí ức của tôi, Singapore là nơi tốt nhất trên thế giới để sống và làm việc. Không may thay, HC không nhìn thấy mọi thứ theo cách mà tôi nhìn. HC muốn nhiều hơn nữa….

Câu chuyện HC ngoại tình:

Tôi phát hiện ra sự không chung thủy của cha Christian theo cái cách khó khăn nhất có thể xảy ra. Không chỉ vậy, HC còn ngoại tình với một cô gái trẻ chỉ bằng tuổi con gái anh ta, nhưng HC muốn mang người tình đến và sống như một người giúp việc trong ngôi nhà của chúng tôi, ngủ chung giường và chăm sóc con trai trong khi tôi vắng nhà đi công tác ở Việt Nam với khách hàng. Tồi tệ hơn, tôi phải nhập viện vì bệnh lây nhiễm gây ra bởi sự không chung thủy của HC và điều này gần như lấy đi mạng sống của tôi. Không có từ ngữ nào có thể miêu tả sự đau đớn tột cùng về thể xác và tâm hồn tôi lúc đó.

Sau cuộc phẫu thuật phải nằm việc, tôi quyết định quay về Thụy Sĩ để vết thương hồi phục – cho thể xác và hơn nữa là cho trái tim tan nát của mình. Tôi cho HC một tối hậu thư trong ngày sinh nhật 2 tuổi của Christian. HC phải chọn sống một cuộc sống bình thường như một gia đình với tôi và Christian hoặc là tiếp tục với người tình trẻ – mà không có chúng tôi.

Tôi đã chìm sâu trong một nỗi buồn vô tận – Không biết phải làm gì. Cả cuộc đời tôi đường như tan vỡ một lần nữa. Tôi cố gắng để hiểu vì sao tôi thất bại trong mối quan hệ này. Theo như tôi nhớ, tôi luôn là một người vợ, người mẹ tốt, cũng như một người bạn thân và bạn đời hết lòng. Tôi đã làm gì để khiến HC chọn một người khác? Và thậm chí nếu HC không thể kiểm soát tình cảm của mình – khi chuyện xảy ta và tôi có thể tha thứ – Tại sao HC lại làm tổn thương tôi đến vậy?

Tôi nhớ lại ngày mà tôi phát hiện ta phần đầu của câu chuyện. Tôi đã phải đợi đến những ngày tiếp theo để khám phá nhiều hơn để hiểu một vài lỗi lầm dẫn đến những lỗi lầm khác. Và làm thể nào mà đôi khi hạnh phúc của người này gây ra sự đau khổ cho người khác.

Tôi từng nghĩ rằng tôi có thể không bao giờ ghen tuông, với tư tưởng về một người vợ Nho giáo và một cách nhìn chịu đựng mà tôi đã từng có với sự không chung thủy của đàn ông. Tôi nghĩ rằng tôi có thể đã tha thứ cho HC nếu anh ta “không thể kiểm soát” nổi trái tim mình nhưng vẫn ràng buộc đối với tôi. Tại sao HC không làm như vậy, thậm chí thay vào đó còn đục khoét vết thương lòng mà tôi phải chịu đựng sâu hơn bằng sự thiếu tôn trọng với những đau khổ của tôi.

Tôi đã nghe nhiều người bạn cảnh báo về việc kết hôn với người Châu Âu và lời khuyên của họ là giữ cho người chồng tránh xa sự cám dỗ. Tôi còn nghe về sự thiếu chung thủy của đàn ông và bằng cách này hay cách khác cố gắng để đặt mình vào vị trí đàn ông để hiểu. Nhưng tôi không thể tưởng tượng rằng có ngày tôi sẽ phải đối mặt với tình huống mà tôi buộc phải đưa ra một hành động ảnh hưởng đến cuộc đời của con mình.

Đó là một cô gái trẻ và tất nhiên là xinh đẹp và gợi cảm. Cô tên là Lynn. Với mái tóc xoăn dài và gương mặt trang điểm đậm hơi quá với người được thuê làm người giúp việc. HC dẫn tôi đến thăm cô ta ở nơi thuê cô ta, nhưng lúc đó tôi không nhận ra đó là một mối nguy. Chủ nhật ấy, sau khi đợi HC đến 2 giờ chiều để về nhà ăn trưa và người giúp việc nhà tôi có ngày nghỉ phép, tôi đang nấu ăn và chăm sóc con trai. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi rằng HC vắng mặt ở nhà khá thường xuyên vì công việc. Khi tôi gọi điện thoại đến chỗ những người bạn mà HC được mời đến thăm và biết rằng chẳng hề có cuộc hẹn gặp nào cả. HC đi vào và nói với tôi rằng anh ta đang giúp Lynn tìm một công việc khác. Thực chất thì công việc khác đó là làm người giúp việc trong nhà của tôi. Và điều đó nghĩa là tôi phải thay thế Grace – người giúp việc của gia đình tôi ở thời điểm ấy – một cô gái ngọt ngào và chăm sóc Christian rất tốt. Tôi bị sốc bởi 2 thông tin: thứ nhất là việc HC không bàn bạc với tôi về vấn đề này trước khi đưa ra quyết định làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của Christian và thứ hai là lời nói dối đi thăm bạn. Trực giác mách bảo tôi có điều gì đó không ổn, nhưng tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống này. Tôi nghĩ rằng mình sẽ khóc nhưng tôi không nói với HC rằng tôi biết anh ta nói dối để vắng mặt ở nhà. Tôi giả vờ rằng mình không hề biết. Buổi tối hôm đó, HC nhất định đòi đổi người giúp việc một lần nữa, và đột nhiên sự nghi ngờ xâm chiếm lấy tôi.

Buổi sáng hôm sau, tôi không thể tập trung làm việc và quyết định gọi cho Grace. Khi Grace biết công việc của cô đang bị đe dọa, cô quyết định nói với tôi sự thật. Ôi, tôi ước rằng trong cuộc đời mình không bao giờ phải trải qua cảm giác đau đớn đó một lần nữa. Tôi cảm giác máu trong người đông cứng lại. Tôi không thể nhìn thấy gì nữa. Mọi thứ xung quanh tôi dường như ngừng lại. Thân xác tôi đột nhiên chẳng cảm thấy gì nữa. Tôi nghĩ lúc đó tôi phải ngất đi mới đúng. Khi trở lại trạng thái bình thường, tôi xin phép nghỉ để về nhà. Tôi chẳng còn sức lực nào mà tiếp tục làm việc. Tôi không biết phải đối mặt với HC như thế nào. Tôi có nên nói với anh ta là tôi biết không? Tôi có nên dọn hết đồ đạc và chuyển ra ngoài ở không? Tôi có nên mang theo người giúp việc của mình để chăm sóc cho Christian không? Nhìn Christian mới ngây thơ làm sao, một đứa trẻ tuyệt vời, một em bé Nestlé với đôi mắt màu xanh sau thẳm tuyệt đẹp , đôi má tròn tròn, đầu chưa có tóc, những ngón tay đẹp như nghệ sĩ, cái tã lót lớn tròn tròn… Làm sao mà một người cha có thể không nghĩ đến gia đình hạnh phúc của anh ta và cho đi một kho báu như vậy. Tôi không nghĩ nhiều đến tôi mà chỉ nghĩ về con trai và tương lai của Christian mà không có cha bên cạnh. Phản ứng đầu tiên của tôi là gói gọn tất cả quần áo và cao chạy xa bay. Tôi quá xấu hổ để đối mặt với người giúp việc của tôi, hàng xóm, và đồng nghiệp. Tôi không có họ hàng thân thích ở Singapore nên không có vấn đề gì cả. Tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, chán ăn, hủy các buổi đánh cầu lông vào buổi tối. Nhưng tôi cũng không muốn ở nhà vì sợ gặp HC và nói những điều mà sau này tôi sẽ hối hận. Grace thì cũng đang sốc như tôi khi cô biết mình sắp mất việc bởi cô gái làm bạn với mình, người mà Grace luôn bao che cho những cuộc gọi đến, giả vờ làm người bạn Philippine của cô.

Grace và những người bạn của cô – những người giúp việc khác giúp đỡ tôi đối mặt với kình địch của tôi – Lynn – ngày hôm sau khi cô ta quyết  định đến và nói chuyện với tôi. Lynn tỏ ra cao ngạo với tôi bởi vì cô ta nắm giữ trái tim của người đàn ông là cha của con trai tôi. Cô ta quyết định đến và nói với tôi về cuộc sống mới cô sẽ có với HC. Với sự trợ giúp của những đồng minh mới, tôi làm một bộ mặt bình thản, mặc một bộ váy thanh lịch trang nhã, trang điểm thật đẹp, đeo trang sức và ngồi trên chiếc đi-văng tuyệt đẹp đợi kình địch của mình. Cô ta đến rồi, tự tin vào bản thân. Cô ta gọi cho HC nghỉ làm để trợ giúp trong cuộc đối mặt với tôi. Thật ngu ngốc, HC đã đến. Tại sao anh ta có thể yếu đuối và thiếu tôn trọng người vợ của mình đến vậy, để cho cô bạn gái đến và phá hủy sự bình yên của gia đình trong chính căn nhà của mình kia chứ? Thậm chí đến ngày hôm nay, 22 năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ sự mất mát về lòng tôn trọng ấy với người đàn ông mà tôi nghĩ là tôi có thể chung sống suốt cuộc đời. Tôi không muốn phải tranh đấu cho người không biết quý trọng hạnh phúc và cuộc sống mà chúng tôi đã có với nhau. Tôi thấy coi thường người đàn ông yếu đuối này. Sao anh ta có thể để một cô gái 22 tuổi này ra lệnh cho mình, bỏ việc và đến nhà đối đầu với vợ và đứa con trai của mình, trong chính căn nhà của mình? Tại sao anh ta không có đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt tôi và nói rằng anh ta không còn yêu tôi nữa và anh ta cần một đam mê khác để tiếp tục. Tôi sẽ để anh ta đi mà không phản đối, mặc dù điều đó làm tan nát trái tim tôi.

HC bước vào. Tôi bắt đầu nói với Lynn trước mặt HC rằng tôi sẵn sàng để anh ta ra đi, nhưng cái giá phải trả là – khoản nợ tài chính mà cô ta sẽ phải chấp nhận trước khi tôi có thể thả tự do cho anh ta – và chúc HỌ hạnh phúc. Tôi mới sáng tác ra một nửa câu chuyện, nhưng cô ta quay sang HC để hỏi lại chăc chắn, HC phủ nhận rồi quay lại hỏi tôi. Chúng tôi rơi vào tình huống rất nực cười vì Lynn bị ngất. Tôi không thể nhớ được phản ứng của HC bởi vì tôi bận rắc một chút dầu lên để Lynn tỉnh lại. Tôi thậm chí còn chuẩn bị đồ uống cho cô ta. Thật buồn cười khi tôi nghĩ rằng tôi đã chăm sóc kình địch người mà tổn thương tôi rất nhiều, thậm chí còn cho cô ta tiền để bắt ta-xi về nhà. Tôi cũng đề nghị trả tiền vé máy bay cho cô ta bay về Philippine sau khi cô ta nói rằng bố cô ta sắp mất – chiêu cũ rích – và cô ta muốn được về nhà. Tôi tự nhiên thấy đáng tiếc cho cô gái nghèo này, có lẽ là trẻ và khờ dại, và cho động thái kì cục mà cô ta làm với tôi. Tôi thấy đáng tiếc cho tất cả những cô gái ở trong hoàn cảnh này, những người sử dụng sự quyến rũ về thân xác để nắm giữ một người đàn ông, phá hoại những giá trị về gia đình và danh dự để đánh cắp tình yêu của đứa trẻ ngây thơ và có thể là của những người vợ không đáng trách. Tôi không thể ghét cô ta. Chỉ cảm thấy tiếc và buồn.

Tôi đã quên cách mà  HC phản ứng. Nhưng tôi vẫn nhớ như in sự ngạc nhiên tột cùng khi anh ta nói rằng “Tôi quên chúc mừng sinh nhật anh ta”, bởi tất cả những chuyện này xảy ra đúng vào ngày sinh nhật của HC. Nghĩ lại thì tại sao một người đàn ông sau khi làm tổn thương vợ, vẫn hy vọng người vợ có thể hành xử như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh ta thậm chí đi quá xa khi yêu cầu tôi mua một cái va-li cho Lynn và cho cô ta một  ít tiền, và thậm chí nói với tôi rằng anh ta sẽ hỗ trợ Lynn và gia đình cô ta ở Philippines. Tôi đồng ý giúp cô ta mua va-li, đưa cho cô ta một ít quần áo nhưng không cho tiền.

Tôi cảm ơn Lynn vì làm một vài điều rất tệ với tôi, nhờ đó mà tôi không cảm thấy bó buộc việc phải giúp cô ta nữa. Khi tôi mua một chiếc va-li và đưa cho Lynn một ít tiền, cô ta đã cho tôi xem một tập dầy tất cả những lá thư mà HC viết cho cô ta.Chúng cũng giống như những lá thư mà HC viết cho tôi khi anh ta gửi những bó hoa hồng đỏ trong suốt mùa đông khi đang theo đuổi tôi. Trong những lá thư này, có một vài chỗ được đề cập về tôi như là “mẹ của con trai anh ta”, điều này cho thấy rõ ràng vị trí của tôi đối với anh ta. Một lần nữa, tôi cảm thấy lạnh toát người khi đọc những dòng này. Tôi ước rằng mình không bao giờ phải trải qua cảm giác này một lần nữa trong cuộc đời. Có phải mục đích của Lynn là làm tổn thương tôi? Cô ta muốn tôi buồn và rời bỏ HC để cô ta có anh ta ngay lập tức. Dù cho ý định của cô ta là gì thì nó cũng làm tôi tổn thương rất nhiều. Nêu tôi có bất kì mối nghi ngờ nào về mối quan hệ của HC với cô ta, những lá thư này đã đưa mối nghi ngờ của tôi ra ánh sáng.

Những ngày cuối cùng của cuộc sống chung là một ngày mưa bão sau khi Lynn đi. Ngày ấy rất kì lạ, tôi không thể nhớ lại nơi mà thế giới xung quanh biến mất trong tôi. Điều tôi nhìn thấy lúc đó là nếu như chúng tôi đang ở trên sân khấu, diễn một vài phân cảnh của Shakespear, phân cảnh của sự ghen tuông và oán giận, bùng nổ những cảm xúc tồi tệ nhất khiến tôi thức tỉnh về sự thật phũ phàng của cuộc đời. HC cố gắng trấn an tôi bằng việc nói về những lợi ích về tiền lương hưu và bảo hiểm nhân thọ sau khi anh ta qua đời nếu như tôi chọn cách ở lại. Đó là suy nghĩ cuối cùng trong đầu tôi. Hay tôi chẳng còn quan tâm nữa?

HC rời nhà đi một chuyển đi khác. Anh ta nói với tôi sẽ đi New York rồi tới Hà Lan. Tôi thì đã mất niềm tin ở anh ta. Tôi quyết định rời Singapore để tới Na-Uy, tôi muốn nói với cha mẹ về những hành vi của anh ta, và tôi đã nói với HC như vậy, chỉ khi anh ta sắp lên máy bay. Tôi muốn thấy sự bàng hoàng trên mặt anh ta. Tôi đã tức giận và tổn thương và muốn trả thù, nhưng đó không phải chiến thắng dành cho tôi, đó là sự thất bại cho cả tôi và con trai.

Vì con trai, tôi đã cố để cho HC thêm 6 tháng nữa quyết định xem anh ta muốn tiếp tục cuộc sống gia đình, với tất cả sự tôn trọng lẫn nhau hay là vui vẻ với những cuộc tình khác tạm thời mang đến cho anh ta cảm giác hạnh phúc nhưng gây cho tôi bao nỗi đau. Tôi đã từng là một người vợ biết khoan dung, những tôi không thể tối nào cũng chợ đợi một người chồng vắng mặt, tưởng tượng ra anh ta đang ở bên ai đó. Tôi chưa bao giờ đổ lỗi – thậm chí là bây giờ – cho những cô gái cố đánh cắp những người chồng tuyệt vời từ tay những người vợ tuyệt vời – nhưng tôi cho đó là lỗi của những ông chồng yếu đuối không biết quý trọng những giá trị của gia đình.

Cái ngày mà tôi rời bỏ HC và Singapore để bay tới Thụy Sĩ với Christian, tôi không ngờ rằng mình phải trải qua thời điểm tồi tệ nhất trong cuộc đời – nỗi đau về thể xác và tinh thần đã đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ của tôi và HC. Lòng khoan dung và tha thứ của tôi cho sự không chung thủy của HC không  đủ thể tha thứ cho việc HC gây ra  những vấn đề sức khỏe cho tôi do hậu quả của việc yêu đương phóng túng của anh ta.

Thực tế là tôi đã coi nhẹ việc khi bác sĩ ở Singapore muốn nói chuyện với chồng tôi về vấn đề “nho nhỏ” đó. Tôi rất ngạc nhiên và thậm chí còn cố gắng bào chữa cho HC trước mặt bác sĩ. Tôi uống thuốc và không nghĩ gì nữa khi lên máy bay quay trở về Thụy Sĩ, và một chuyến nữa để đến Na-Uy. Tôi đã lên kế hoạch bố trí đồ đạc, bán nhà và đưa ô tô của tôi về lại Thụy Sĩ. Tôi không chắc là mình muốn ở lại Châu Âu hay quay lại Singapore. Tôi vừa chuyển đến và làm mọi thứ để quên nỗi đau tình cảm. Tôi đoán rằng tôi đã không chú ý đến tình trạng thể chất của mình ngày một tồi tệ hơn. Tôi không thể ăn, sụt cân và bắt đầu cảm thấy cơn đau lan dần ra ở tử cung, nhưng tôi không hề nghiêm trọng hóa sức khỏe của mình.

Chỉ đến khi cơn đau không thể chịu đựng được nữa và khi vị bác sĩ người Thụy Sĩ khuyên tôi nên chụp scan và nằm viện ngay lập tức. Lúc đó tôi mới nhận ra sức khỏe của tôi tồi tệ như thế nào. Sau đó tôi phải nghỉ một tháng và bác sĩ cho tôi biết rằng tôi có thể chết vị căn bệnh truyền nhiễm lan ra khắp tử cung và cuộc phẫu thuật ở phút 89 đã cứu sống tôi.

Nếu tôi có vài sự nghi ngờ và cắn rứt lương tâm về việc chia tay cha của Christian thì thời gian dưỡng bệnh bắt buộc này là lúc tôi có thời gian để suy nghĩ một cách rõ ràng về mối quan hệ, sự ràng buộc, trách nhiệm  cũ và mới khi trở thành một bà mẹ đơn thân. Trước khi tôi có Christian, tôi nghĩ về cái chết như một sự giải thoát, nhưng khi có Christian, tôi phải sống để chăm sóc cho con. Cha của Christian đã đúng khi nói rằng “ Kể từ giờ trở đi tôi sẽ không đơn độc nữa…”

Theo một cách nào đó, Christian đã mang ý nghĩa đến cho cuộc đời tôi. Tôi đã hiểu tại sao tôi phải vượt qua rẩ nhiều thử thách trong cả những giai đoạn tuyệt vời và tồi tệ. Tôi đã cam kết chăm sóc một sinh mạng khác hơn cả chính bản thân mình. Tôi đã gia nhập hàng ngũ những bậc phụ huynh có trách nhiệm và một công dân thế giới có trách nhiệm. Tôi đã được giao phó một sinh mạng để chịu trách nhiệm và tôi không có thời gian để mơ một giấc mơ hạnh phúc giữa ban ngày của riêng mình tôi như hồi còn trẻ nữa.

[…]

Sau khi HC rời bỏ tôi và Christian ở Singapore để trở lại Na-Uy cùng với bạn gái mới, tôi quyết định tiếp tục ở lại Singapore. Tôi đã đăng kí học thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA) và quyết đinh bắt đầu một cuộc sống mới ở thành phố mà tôi yêu. Và đó cũng là nơi tôi gặp J, cha của con gái tôi – Shamini – cũng vào ngày Valentine….

(Đón đọc phần tiếp…)


1 Comment

NGUYÊN LÝ MARKETING – BAO BÌ VÀ NHÃN HIỆU

ĐÓNG GÓI BAO BÌ Việc đóng gói bao gồm các hoạt động thiết kế và sản xuất bao bì cho một sản phẩm. Bao bì có thể bao gồm ba lớp. Ví dụ như: Nước xoa sau khi cạo râu nhãn hiệu Old Price Chai – Lớp đóng gói thứ nhất Hộp các-tông – Lớp đóng gói thứ 2 Hộp các-tông xếp: Lớp đóng gói giao hàng Sản phẩm khi bán ra ngoài thị trường phải được đóng vào hộp hoặc gói. Bao bì sản phẩm có thể được làm từ nhiều loại nguyên liệu khác nhau như thủy tinh, giấy, kim loại hay nhựa tùy thuộc vào sản phẩm ở bên trong. Việc đóng gói là một phần không thể thiếu của sản phẩm mà không chỉ phục vụ mục đích sử dụng mà còn là một phương tiện để trao đổi thông tin sản phẩm và đặc điểm của thương hiệu. Bao bì thường là điểm tiếp xúc đầu tiên của khách hàng với sản phẩm thực và việc làm cho bao bì hấp dẫn và phù hợp với cả sản phẩm và nhu cầu của khách hàng là điều thiết yếu. Do sự gia tăng của các đại lý bán sỉ và bán lẻ, các nhà sản xuất nhận ra giá trị của việc đóng gói như một công cụ marketing. Ngày nay, đó là một khâu quan trọng trong chiến lược phát triển sản phẩm của một hãng; bao bì thậm chí là một phần không thể tách rời của bản thân sản phẩm. Việc đóng gói đã trở thành một công cụ marketing hiệu quả. Những bao bì được thiết kế xuất xắc thì có thể tạo ra giá trị quảng bá và tiện dụng. Để làm được một bao bì hiệu quả cho một sản phẩm mới yêu cầu qua nhiều công đoạn. Việc đầu tiên là phải lên được một ý tưởng đóng gói: xác định về cơ bản bao bì phải như thế nào cho một sản phẩm nhất định. Ý tưởng về việc thiết kế bao bì phải bao gồm các yếu tố sau: kích cỡ, hình dáng, chất liệu, màu sắc, thông tin cần thiết về nhãn hiệu sản phẩm. Những yếu tố của việc đóng gói cũng phải phù hợp với giá cả và các yếu tố marketing khác. Một khi mà bao bì được thiết kế thì nó phải được thử nghiệm. Những nhân tố góp phần cho việc đóng gói trở thành một công cụ marketing:

1.   Bán lẻ: Một số lượng hàng hóa gia tăng được bán dựa trên hình thức kinh doanh bán lẻ. Bao bì thu hút sự chú ý của khách hàng, miêu tả các đặc điểm của hàng hóa, tạo lòng tin với khách hàng, tạo ấn tượng tổng quan đầy hứa hẹn.

2.    Consumer affluence: Sự giàu có của khách hàng Sự giài có của khách hàng nghĩa là khách hàng sẵn sàng bỏ ra một khoản tiền nhỏ để đổi lại một bao bì tiện lợi, uy tín, và đáng tin cậy

3.   Hình ảnh của nhãn hiệu và Công ty: Tên tuổi cũng như nhãn hiệu của Công ty sẽ được nhận diện ngay lập tức thông qua bao bì. Nó tạo ra sự khác biệt với các đối thủ cạnh tranh bằng kiểu dáng, màu sắc, hình dạng và cách thức

4.   Cơ hội sáng tạo: Sự đóng gói một cách sáng tạo có thể mang đến những lợi ích lớn lao cho khách hàng và lợi nhuận cho nhà sản xuất. Việc đóng gói có thể là yếu tố chính cho việc hoạch định một sản phẩm mới

5.  Công cụ quảng cáo: Bao bì như một công cụ để quảng cáo và là hình thức cuối cùng của quảng cáo mà khách hàng nhìn thấy trước khi đưa ra lựa chọn mua hàng

6.  Lời nhắc nhở: Một bao bì cũng là lời nhắc nhở sau khi mua hàng

Mặc dù việc đóng gói rất đắt đỏ, để đóng gói có hiệu quả có thể phải tốn mất hàng trăm ngàn đô la và vài tháng mới hoàn thành. Các công ty phải lưu ý về những vấn đề an toàn và môi trường đang gia tăng. Việc thiếu giấy, nhôm và các nguyên liệu khác khiến các nhà marketing cố gắng giảm thiểu việc đóng gói. Dán nhãn Nhãn là một phần đặc biệt trong vùng đóng gói được trình bày trên lớp ngoài cùng của sản phẩm. Nhãn có một kích thước sử dụng rất lớn mà ở đó bao gồm những khuyến cáo và chỉ dẫn cũng như những thông tin mà luật pháp của mỗi ngành yêu cầu. Tối thiểu nhãn phải nêu được trọng lượng và thể tích của sản phẩm, mã vạch, tên và địa chỉ liên lạc của nhà sản xuất. Yêu cầu của khách hàng dẫn đến việc nhiều thông tin của sản phẩm như thành phần, thông tin dinh dưỡng và mức độ thân thiện với môi trường của sản phẩm trên nhãn.Thông tin bổ sung về việc đóng gói được tái chế ngày nay cũng phổ biến hơn. Người bán phải dán nhãn cho sản phẩm. Nhãn có thể là một thẻ nhỏ đính kèm cùng sản phẩm hay thiết kế đồ họa tỉ mỉ như một phần của bao bì. Nhãn có thể chỉ ghi tên thương hiệu hay chứa nhiều thông tin. Thậm chí nếu người bán thích một nhãn đơn giản thì luật pháp có thể yêu cầu nhiều thông tin hơn.


Leave a comment

An overview of the book ” The Love of a King”

Hello, My name is Huong and tonight I want to share with you the book named “ The love of the King”

This book is about the love story of King Edward the Eighth.

All he wanted to do was to marry the woman  he loved. But the country said NO

He was Edward the Eighth, King of Great Britain, King of India, King of Australia, and King of thirty nine other countries. And he loved the wrong woman

She was an American woman. Her name is Wallis. She was beautiful and she loved him – but she was already married to another man.

It was the love story that shock the world. The king had to choose: to be a King or to have love….and leave his country, never to return…..


Leave a comment

Trở lại điểm xuất phát – Một bước ngoặt mới (12) – Con đường đúng – Là người tốt

Translation Assignment_week12_ “Back to Square One – A New Turning Point (12)” by Author Anita H.

Source:

https://www.linkedin.com/pulse/20140912125802-307348893-back-to-square-one-a-new-turning-point-12

Submission: Feb 20th, 2015 by BTSO, A New Turning point_Transl by Thu Hương Nguyễn #M-509)

Con đường đúng – là người tốt

Là người tốt

Tôi tìm thấy một ghi chú nhỏ tôi viết cách đây vài năm về việc “Là người tốt” mà tôi muốn chia sẻ với các bạn.

Đầu tiên tôi muốn chia sẻ với các bạn đường link về hoa sen, biểu tượng của sự thanh khiết trong đạo Phật. Những bức ảnh này là những mảnh ghép nghệ thuật đẹp đẽ nhất mà tôi từng nhìn thấy www.lotusflowerimages.com.

Trên bàn làm việc của tôi là lịch dạy về Đạt Lai Lạt Ma với tiêu đề mà tôi lướt qua “Quan niệm từ Đức Đạt Lai Lạt Ma”  để đọc trong một ngày. Tôi nghĩ rằng  Đạt Lai Lạt Ma không biết tôi là ai, và chắc chắn rằng tôi cũng không có cơ hội để gặp ông. Tuy nhiên, đọc những quan niệm của ông giữ tôi trên con đường để trở thành một người tốt. Những việc tình cờ xảy ra lúc trẻ gợi nhớ tôi lại sự ảnh hưởng của những người tốt đã làm thay đổi cuộc đời tôi như thế nào.

Tôi còn nhớ như in một ngày – khi tôi 8 tuổi, khoảng 50 năm về trước – tôi đang chơi cầu long với chị ở trước sân nhà ở Đà Lạt, Việt Nam, quê hương tôi, và quả cầu long rơi ở giữa đường. Có một người lính Mỹ đang đi bộ với một thông dịch viên, ông nhặt quả cầu lên đi lại chỗ chúng tôi và trả quả cầu với một nụ cười rồi đi tiếp. Từ duy nhất mà tôi có thể nói bằng tiếng Anh là “thank you”. Tôi đoán đó là lí do khiến tôi có động lực để học tiếng Anh để có thể giao tiếp nhiều hơn với những người lính Mỹ than thiện với chúng tôi. Kể từ đó, tôi đã học nhiều ngôn ngữ và làm thông dịch viên cho 5 ngôn ngữ (ít nhất) trong những dấu mốc của sự nghiệp của mình. Cuộc đời tôi đã thay đổi nhờ có hành động thân thiện ấy.

Một sự việc tình cờ khác mà tôi nhớ là khi tôi đang cười với bố ở trong cửa hàng nhà chúng tôi, rồi đột nhiên một người lính Mỹ (?) đến cửa hàng và nói với tôi “Ồ, bé là một cô gái xinh đẹp” và chụp một bức ảnh của tôi rồi đi với một nụ cười. Tôi lúc ấy mặc một bộ đồ màu hồng với mái tóc dài và làm da rám nắng. Tôi vẫn nhớ ánh nhìn ngưỡng mộ trong đôi mắt của người lính Mỹ và giọng nói cảm than ấy. Mặc dù lúc ấy tôi chỉ 10 tuổi và không xinh đẹp theo tiêu chuẩn của Việt Nam nhưng lời khen ấy và bức ảnh mà ông ấy chụp đã cho tôi sự tự tin về ngoại hình của mình và hình thành nên hành vi với những người xung quanh tôi – cho đến ngày hôm nay.

Năm 1968 là một năm khó khăn cho những người lính Mỹ ở Việt Nam. Chúng tôi đang sống trong chiến tranh với máy bay trực thăng trên đầu, pháo sáng hàng đêm trên bầu trời kèm theo là những trận dội bom nặng đâu đó đằng xa, hậu quả là nhiều sinh mạng bị mất và hỗn loạn hàng ngày. Bố mẹ của tôi, trong hoàn cảnh hỗn loạn ấy đã cho chúng tôi một tuổi thơ đẹp đẽ và không thiếu thứ gì từ chỗ ở cho đến quần áo, giáo dục, để cảm thông với những sự đau khổ của những người xung quanh, tin vào ông trời và bảo vệ tuổi thơ chúng tôi khỏi nỗi sợ hãi và thù hận. Chỉ rất lâu sau đó, khi đọc những cuốn sách lịch sử và xem những bộ phim trong thời kì chiến tranh, tôi mới nhận ra chúng tôi đã từng sống trong tình hình tồi tệ như thế nào.

Tôi đoán là cuộc sống của bố mẹ tôi không hề dễ dàng khi phải nuôi 5 đứa con giữa cuộc chiến tranh, gặp khó khăn khi phải cùng lúc làm 2 công việc, chi trả học phí cao cho trường trung học với nền giáo dục tư phục của Pháp. Đến giờ tôi không thể nhớ bất kì phàn nàn hay bất kì tranh cãi nào giữa bố mẹ tôi hoặc bất kì sự từ chối giúp đỡ những người kém may mắn hơn xung quanh chúng tôi. Thực sự thì gia đình tôi luôn mở cửa chào đón tất cả những người vợ bị đánh đập, những người đồng nghiệp của mẹ tôi, hoặc một vài đứa trẻ lang thang  tìm nơi trú ẩn ở nhà tôi, một vài ở với chúng tôi vài tháng, được bố mẹ tôi cho ăn nghỉ miễn phí. Khi còn nhỏ, tôi đã đóng vai là một “ công chức truyền thông đối ngoại” của gia đình, đưa những người khách đi thăm thú thành phố, timg trường và việc cho những thực tập sinh trẻ, chuẩn bị quà cho những người hàng xóm trong những dịp đặc biệt như Tết ở Việt Nam hoặc ngày giỗ. Không có sự trợ giúp của các chính sách an sinh xã hội hay tổ chức trợ cấp thất nghiệp nào. Chúng tôi sống dựa vào sự đoàn kết với niềm tin rằng “Nhân nào quả nấy”

Mẹ tôi là một Phật tử tốt. Bố tôi nói rằng ông thì không, nhưng bố vẫn đưa chúng tôi đi chùa mỗi ngày đầu tiên khi năm mới đến để cầu nguyện với Phật. Và trong khi chúng tôi cầu nguyện thì bố ra ngoài để đợi. Nhưng khi tiếp cận gần hơn để hiểu về Phật giáo, tôi nhận ra rằng bố tôi là một Phật tử tốt, mặc dù ông không thừa nhận điều đó. Thực tế theo như Dalai Lama,

Trích

Việc thực hành đạo đức có nghĩa là bảo vệ thân thể, lời nói và trí óc khỏi những hành vi độc hại, thêm sự quan tâm và ngay thắng. Vì vậy, đạo đức là nền tảng của con đường Phật giáo

Hết trích

Bố tôi đã làm như vậy. Tôi chưa bao giờ nghe thấy ông nói hay hành động một cách tiêu cực hay gây tổn hại cho người khác hay làm bất cứ biểu hiện nào cho thấy điều đó trong suốt cuộc đời ông.

Một cái nhìn sâu hơn về đạo Phật như được giải thích trong cuốn sách Bikkhu Bodhi “8 cách hành đạo để chấm dứt sự khổ đau” viết rằng:

Tinh hoa của đạo Phật có thể gói gọn trong 2 quy luật: 4 niềm tin và 8 cách hành đạo. Cái đầu tiên trước tiên là phải hiểu khía cạnh lí thuyết; cái thứ hai trước tiên là thực hành khía cạnh các quy tắc, theo một nghĩa rộng nhất của từ đó. Trong cấu trúc trong việc lồng ghép 2 quy tắc này với nhau tạo thành một khối thống nhất gọi là Pháp-luật, lí thuyết và quy tắc hay gọi tắt là Pháp. Sự thống nhất bên trong của Pháp được bảo đảm bởi sự thật rằng cái cuối cùng của bốn niềm tin, niềm tin về con đường chính là 8 cách hành đạo, trong khi yếu tố đầu tiên của 8 cách hành đạo là việc hiểu về 4 niềm tin.

Bởi vậy, 2 quy tắc này bao gồm và bổ sung lẫn nhau, 4 niềm tin bao gồm 8 cách hành đạo và 8 cách hành đạo bao gồm 4 niềm tin

Bikkhu Bodhi  giải thích điều này thông qua những cụm từ sau đây:

  1. Cách để chấm dứt sự đau khổ
  2. Tầm nhìn đúng
  3. Mục tiêu đúng
  4. Nói đúng, làm đúng, và sống đúng
  5. Nỗ lực đúng
  6. Quan tâm đúng
  7. Tập trung đúng
  8. Phát triển trí khôn

Việc thực hành đạo Phật của tôi chỉ gói gọn trong một từ:

“LÀ NGƯỜI TỐT”

Chúc một ngày vui

Anita H