Thu Hương Nguyễn

Làm mẹ: Tình yêu xuyên biên giới, một đoạn trích từ cuốn sách “Trở về con số không” của tác giả Anh Tho Andres

1 Comment

Link tiếng Anh: 

https://www.facebook.com/notes/anh-tho-andres/motherhood-love-beyond-borders-an-excerpt-of-back-to-square-one-by-author-anh-th/782048798545216

Bản dịch:

2015 là một bước ngoặt lớn của tôi, cũng như của con trai tôi: Christian đang bắt đầu chương trình tiến sĩ trong khi tôi đang hoàn thành chương trình tiến sĩ của mình. Đối với tôi, đó còn là kết quả của 25 làm mẹ, một trải nghiệm phong phú và đáng giá nhưng không phải lúc nào cũng êm đềm.

Sau đây là câu chuyện của tôi:

Christian sinh ra ở Na-uy vào một ngày tháng 8 đẹp trời. Tôi dự định sinh Christian vào ngày 1 tháng 8 để trùng với ngày Quốc Khánh của Thụy Sĩ, nhưng ông Trời lại có cách sắp đặt khác. Bác sĩ yêu cầu tôi đẻ mổ vào ngày 10 tháng 8. Giây phút mà Christian ra đời, cha của Christian nói với tôi rằng: “Kể từ giờ phút này, em sẽ không bao giờ đơn độc nữa…”

Tôi tặng Christian một món quà ý nghĩa vào ngày con trưởng thành: một album tất cả những bức ảnh của Christian từ khi sinh ra cho đến sinh nhật lần thứ 21. Rất nhiều kí ức trở lại với tôi khi nhìn lại những bức ảnh ấy qua nhiều năm.

Tôi biết ơn vì chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên số, nhưng tôi thậm chí còn cảm thấy biết ơn hơn khi tôi vẫn giữ những bức ảnh trong các giai đoạn khác nhau của Christian. Cuốn album nói lên được nhiều điều, như là một bằng chứng cho những giai đoạn phát triển của một đứa trẻ trong suốt nhiều năm. Không chỉ con trai của tôi hoàn toàn trưởng thành một người đàn ông trẻ, mà người mẹ, là tôi, trải qua một thời kì dài và mệt mỏi cũng đã trưởng thành. Cùng nhau chúng tôi trưởng thành và mối liên kết giữa chúng tôi ngày càng bền chặt qua những giai đoạn tốt đẹp hay tồi tệ.

Lúc đầu tôi thích Na-uy vì tôi gặp rất nhiều những chuyên gia Na-uy đến làm việc tại Việt Nam và tôi đã học được rất nhiều điều thú vị về đất nước này qua những con người ấy. Trong số đó có Chrisi và Ove, một cặp đôi trẻ sau này đã mời tôi đến thăm ngôi nhà xinh xắn của họ vào sịp Giáng sinh và đón năm mới sau khi Kurt qua đời. Chuyến đi ấy đã ảnh hưởng rất lớn đến quyết định chuyển đến Na-uy sinh sống vài năm sau đó của tôi.

Tôi gặp ba của Christian (HC) ở Việt Nam, khi HC đến Việt Nam làm chuyên gia trong ngành Dầu Khí. Sau khi Kurt qua đời, HC cầu hôn và muốn giúp tôi ổn định cuộc sống gia đình ở Na-uy. Tôi cho rằng điều đó hợp lý và đồng ý chuyển đến Na-uy. Tôi đã không thể ngờ rằng mùa đồng kéo dài quá lâu, tối tăm và mảnh đất này quá xa xôi, đặc biệt là khi sống trong một ngôi nhà rộng lớn cách xa với tất cả mọi thứ.

HC đã là một người chồng tốt và chăm sóc tôi rất chu đáo. Anh còn là một người rất tháo vát, tự xây nhà và đóng thuyền. Tất cả những gì anh ấy làm đều rất lớn: Nhà rộng, thuyền to, bữa ăn thịnh soạn, và gia đình lớn. Tôi nhận ra nhu cầu của những người Na-uy (hay Bắc Âu nói chung) rất lớn. Tôi đoán là người Mỹ cũng như vậy, chỗ ở rộng, ăn nhiều và nghỉ ngơi cũng nhiều. Khi tôi ở Na-uy, tôi có thể trải nghiệm ý thức về không gian mà người Việt Nam không có. Những người bạn Na-Uy quanh tôi trông giống như những cái cây phát triển không giới hạn thẳng lên bầu trời. Tất cả những gì liên quan đến họ đều rất lớn, đầy những khoảng không. Tôi thấy mình giống như người tí hon trong thế giới của những người khổng lồ.

Rất nhiều người bạn Na Uy đã từng đề cập với tôi về “cú sốc văn hóa”, và tôi thì chậm hiểu ý của họ cho đến khi sống với cha của Christian.

Tôi cho rằng hầu hết người Bắc Âu không thực sự hiểu tâm lý Á Đông bởi vì không giống như Pháp, những quốc gia này không có cùng quá khứ với chúng ta. Những ý niệm căn bản như Địa ngục, Tình yêu, Gia đình dường như khác biệt đáng kể so với văn hóa Á Đông. Ví dụ như, đối với người Na Uy, băng đá, lạnh, tối tượng trưng cho địa ngục trong khi người Châu Á cho rằng Địa ngục là nới có hơi nóng, hỏa lò và có màu đỏ. Đối với chúng ta, những người Châu Á, gia đình là nơi sum họp, thể hiện trách nhiệm tập thể, gìn giữ sự gắn kết. Trong trải nghiệm về Na-Uy, tôi không cảm nhận được ý nghĩa mạnh mẽ về sự sum họp của gia đình trong các sự kiện mà tôi được mời tham dự như Giáng Sinh, lễ cưới, hay thậm chí là lễ tang của cha Christian. Tôi cảm thấy lạc lõng trong tất cả những sự kiện ấy và tôi đã từng từ chối bất kì cơ hội nào trở lại Na-Uy mặc dù chị gái tôi vẫn đang sống ở đó.

Christian là một đứa trẻ tuyệt vời từ ngày sinh ra đời, nhưng tôi đoán rằng tất cả trẻ con đều tuyệt vời. Sau đó tôi cũng quan sát sự phát triển của những đứa trẻ từ nhỏ. Điều tuyệt vời nhất đối với tôi là hầu hết những đứa trẻ dường như hiểu cả thế giới xung quanh chúng, giống như tôi khám phá ra điều đó từ Christian. Mỗi ngày tôi đến bên chiếc nôi của Christian và khám phá những phát hiện mới của con trai khi túm lấy những đồ chơi treo trên đầu, nắm lấy tất cả mọi thứ đồ chơi lủng lẳng và cho vào miệng khám phá. Điều tuyệt vời nhất đối với tôi là khi Christian được 6 tháng tuổi, con đã có thể ngồi vững trong một khoảng thời gian dài trên một chiếc ghế chắc chắn và xem ti-vi mà không phát ra một tiếng động nào và dường như đang theo dõi câu chuyện trên màn ảnh. Tôi luôn luôn tự hỏi rằng điều gì diễn ra bên trong não của một đứa trẻ, làm sao mà chúng có thể tất cả những cảm nhận của mình thành những ý tưởng. Ai là người dạy chúng tất cả những điều đó…?

Niềm vui được làm mẹ có thể đã trọn vẹn nếu không có một sự kiện làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Một ngày khi từ bệnh viện trở về nhà với vết mổ khiến tôi khó chăm sóc Christian, nhưng cha của Christian thích ra ngoài chơi thuyền hơn, để tôi một mình không có sự giúp đỡ nào, trong một ngôi nhà rộng lớn xa hàng xóm, bạn bè. Tôi không thể di chuyển vì vết mổ và không biết làm sao để chăm sóc con tôi. Tôi đoán đó là lúc bắt đầu rạn nứt trong quan hệ của tôi và cha Christian. Trong nhiều năm, tôi không thể tìm lí lẽ nào để biện hộ cho hành vi đó hay là tha thứ cho sự thiếu quan tâm của cha Christian. Trong ngày quan trọng ấy cuộc đời mình, tôi mong chờ những đóa hoa ở nhà chào đón tôi cùng với một vị khách nữa – vị khách vô cùng quan trọng – về nhà. Một đứa trẻ là sự gắn kết lâu dài cho một mối quan hệ. Nó còn là sự ràng buộc giữa hai người hẹn thề yêu thương và chăm sóc nhau “dù cho hoàn cảnh tốt hay xấu”.

Người ta tin rằng sau khi chết, linh hồn sẽ đầu thai vào một cơ thể khác, và kí ức của kiếp trước sẽ mang đến tính cách cho đứa trẻ mới sinh. Người ta còn tin rằng số phận mỗi người bị ảnh hưởng bởi chòm sao ở thời điểm họ sinh ra (Cung Hoàng Đạo Trung Quốc). Christian và Karl sinh gần như cùng ngày và giờ nhưng tính cách của Karl thì trái ngược hoàn toàn với sự điềm đạm và ít nói của Christian. Trong khi Christian làm mọi thứ với sự uyển chuyển, nhẹ nhàng thì Karl là một đứa trẻ quậy phá từ khi sinh ra, từ cái cách bú tí mẹ cho đến cách túm lấy các đồ vật xung quanh. Tại sao chúng lại khác nhau đến vậy từ tuổi ấu thơ…?  Nếu thật sự lí thuyết về các chòm sao kia đúng, vậy thì chúng phải có điểm gì tương đồng trong hành động và suy nghĩ chứ? Hay có thể là do ảnh hưởng từ gen mà một số đứa trẻ sẽ hiếu động hơn những đứa khác?

Từ khi làm mẹ, tôi mới hiểu ra rằng việc có con phải có nhiều trách nhiệm đến thế. Dĩ nhiên là tôi đã chuẩn bị tinh thần để giáo dục con một cách tốt nhất, từ việc giáo dục mà tôi nhận được để trở thành một người mẹ tốt từ những ngày còn bé thơ với tất cả các kĩ năng làm việc nhà, đến tất cả những đào tạo chuyên nghiệp để làm hành trang trong việc học, cũng như hiểu thêm về văn hóa Việt Nam để chuyển đổi những giá trị văn hóa truyền thống và dẫn dắt chúng trong suốt cuộc đời.

Cha của Christian nói với tôi khi Christian sinh ra rằng “ Kể từ giờ phút này, em sẽ không bao giờ đơn độc nữa”. Tôi khá là không hiểu nghĩa từ “không đơn độc” là luôn luôn đi cùng với ai đó hay là “không còn cô đơn” nữa? Việc làm mẹ thực sự mang đến nhiều trách  nhiệm to lớn. Bạn có thể chết vì đói nhưng bạn không bao giờ để con bạn thiếu ăn, bạn có thể chịu đựng sự đau khổ tồi tệ nhất, nhưng bạn không bao giờ để những tác nhân bên ngoài đe dọa sự an toàn của con bạn, hay thậm chí bạn có thể chết để bảo vệ con mình….

Làm mẹ tôi mới hiểu ra sự hy sinh to lớn của cha mẹ để làm điều tốt nhất trong bổn phận của mình. Tôi bắt đầu cảm kích trước sự gắn kết của cha mẹ để nuôi anh chị em tôi khôn lớn. Tôi cũng hiểu tầm quan trọng đối với một đứa trẻ được thương yêu và chăm sóc từ thuở bé thơ. Có lẽ loài người có thể có ít chiến tranh và sự đau khổ hơn nếu cha mẹ nào cũng hiểu được trách nhiệm đối với một đứa trẻ. Đổi lại, một đứa trẻ có thời thơ ấu hạnh phúc sẽ trở thành bậc cha mẹ tốt trong tương lai.

Số phận của chúng ta liên hệ một cách chặt chẽ với nhau, giống như tất cả những điều mà cha mẹ quyết định ảnh hưởng đến số phận của con cái. Tôi nghĩ rằng cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một hướng khác nếu tôi không có con. Đối với các con, tôi phải đưa ra những quyết định bảo vệ tốt nhất quyền lợi cho chúng, sau đó mới đến quyền lợi của tôi.

Bởi vì câu chuyện này hé lộ định mệnh của cuộc đời tôi, khi nhìn lại, tôi có thể hồi tưởng lại những nguyên nhân chính cho những sự lựa chọn trong cuộc đời mình. Câu chuyện về Christian và Shamini là sự minh họa cho những quyết định khó khăn mà một người mẹ đôi khi phải đưa ra để bảo vệ hạnh phúc của những đứa con mình…

Tồn tại hay không tồn tại

HC nhận một công việc ở Singapore và chúng tôi chuyển đến thành phố này không lâu sau khi Christian ra đời. Chúng tôi có một cuộc sống tốt và tôi chưa bao giờ hạnh phúc với gia đình, công việc và môi trường đến vậy. Trong kí ức của tôi, Singapore là nơi tốt nhất trên thế giới để sống và làm việc. Không may thay, HC không nhìn thấy mọi thứ theo cách mà tôi nhìn. HC muốn nhiều hơn nữa….

Câu chuyện HC ngoại tình:

Tôi phát hiện ra sự không chung thủy của cha Christian theo cái cách khó khăn nhất có thể xảy ra. Không chỉ vậy, HC còn ngoại tình với một cô gái trẻ chỉ bằng tuổi con gái anh ta, nhưng HC muốn mang người tình đến và sống như một người giúp việc trong ngôi nhà của chúng tôi, ngủ chung giường và chăm sóc con trai trong khi tôi vắng nhà đi công tác ở Việt Nam với khách hàng. Tồi tệ hơn, tôi phải nhập viện vì bệnh lây nhiễm gây ra bởi sự không chung thủy của HC và điều này gần như lấy đi mạng sống của tôi. Không có từ ngữ nào có thể miêu tả sự đau đớn tột cùng về thể xác và tâm hồn tôi lúc đó.

Sau cuộc phẫu thuật phải nằm việc, tôi quyết định quay về Thụy Sĩ để vết thương hồi phục – cho thể xác và hơn nữa là cho trái tim tan nát của mình. Tôi cho HC một tối hậu thư trong ngày sinh nhật 2 tuổi của Christian. HC phải chọn sống một cuộc sống bình thường như một gia đình với tôi và Christian hoặc là tiếp tục với người tình trẻ – mà không có chúng tôi.

Tôi đã chìm sâu trong một nỗi buồn vô tận – Không biết phải làm gì. Cả cuộc đời tôi đường như tan vỡ một lần nữa. Tôi cố gắng để hiểu vì sao tôi thất bại trong mối quan hệ này. Theo như tôi nhớ, tôi luôn là một người vợ, người mẹ tốt, cũng như một người bạn thân và bạn đời hết lòng. Tôi đã làm gì để khiến HC chọn một người khác? Và thậm chí nếu HC không thể kiểm soát tình cảm của mình – khi chuyện xảy ta và tôi có thể tha thứ – Tại sao HC lại làm tổn thương tôi đến vậy?

Tôi nhớ lại ngày mà tôi phát hiện ta phần đầu của câu chuyện. Tôi đã phải đợi đến những ngày tiếp theo để khám phá nhiều hơn để hiểu một vài lỗi lầm dẫn đến những lỗi lầm khác. Và làm thể nào mà đôi khi hạnh phúc của người này gây ra sự đau khổ cho người khác.

Tôi từng nghĩ rằng tôi có thể không bao giờ ghen tuông, với tư tưởng về một người vợ Nho giáo và một cách nhìn chịu đựng mà tôi đã từng có với sự không chung thủy của đàn ông. Tôi nghĩ rằng tôi có thể đã tha thứ cho HC nếu anh ta “không thể kiểm soát” nổi trái tim mình nhưng vẫn ràng buộc đối với tôi. Tại sao HC không làm như vậy, thậm chí thay vào đó còn đục khoét vết thương lòng mà tôi phải chịu đựng sâu hơn bằng sự thiếu tôn trọng với những đau khổ của tôi.

Tôi đã nghe nhiều người bạn cảnh báo về việc kết hôn với người Châu Âu và lời khuyên của họ là giữ cho người chồng tránh xa sự cám dỗ. Tôi còn nghe về sự thiếu chung thủy của đàn ông và bằng cách này hay cách khác cố gắng để đặt mình vào vị trí đàn ông để hiểu. Nhưng tôi không thể tưởng tượng rằng có ngày tôi sẽ phải đối mặt với tình huống mà tôi buộc phải đưa ra một hành động ảnh hưởng đến cuộc đời của con mình.

Đó là một cô gái trẻ và tất nhiên là xinh đẹp và gợi cảm. Cô tên là Lynn. Với mái tóc xoăn dài và gương mặt trang điểm đậm hơi quá với người được thuê làm người giúp việc. HC dẫn tôi đến thăm cô ta ở nơi thuê cô ta, nhưng lúc đó tôi không nhận ra đó là một mối nguy. Chủ nhật ấy, sau khi đợi HC đến 2 giờ chiều để về nhà ăn trưa và người giúp việc nhà tôi có ngày nghỉ phép, tôi đang nấu ăn và chăm sóc con trai. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi rằng HC vắng mặt ở nhà khá thường xuyên vì công việc. Khi tôi gọi điện thoại đến chỗ những người bạn mà HC được mời đến thăm và biết rằng chẳng hề có cuộc hẹn gặp nào cả. HC đi vào và nói với tôi rằng anh ta đang giúp Lynn tìm một công việc khác. Thực chất thì công việc khác đó là làm người giúp việc trong nhà của tôi. Và điều đó nghĩa là tôi phải thay thế Grace – người giúp việc của gia đình tôi ở thời điểm ấy – một cô gái ngọt ngào và chăm sóc Christian rất tốt. Tôi bị sốc bởi 2 thông tin: thứ nhất là việc HC không bàn bạc với tôi về vấn đề này trước khi đưa ra quyết định làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của Christian và thứ hai là lời nói dối đi thăm bạn. Trực giác mách bảo tôi có điều gì đó không ổn, nhưng tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống này. Tôi nghĩ rằng mình sẽ khóc nhưng tôi không nói với HC rằng tôi biết anh ta nói dối để vắng mặt ở nhà. Tôi giả vờ rằng mình không hề biết. Buổi tối hôm đó, HC nhất định đòi đổi người giúp việc một lần nữa, và đột nhiên sự nghi ngờ xâm chiếm lấy tôi.

Buổi sáng hôm sau, tôi không thể tập trung làm việc và quyết định gọi cho Grace. Khi Grace biết công việc của cô đang bị đe dọa, cô quyết định nói với tôi sự thật. Ôi, tôi ước rằng trong cuộc đời mình không bao giờ phải trải qua cảm giác đau đớn đó một lần nữa. Tôi cảm giác máu trong người đông cứng lại. Tôi không thể nhìn thấy gì nữa. Mọi thứ xung quanh tôi dường như ngừng lại. Thân xác tôi đột nhiên chẳng cảm thấy gì nữa. Tôi nghĩ lúc đó tôi phải ngất đi mới đúng. Khi trở lại trạng thái bình thường, tôi xin phép nghỉ để về nhà. Tôi chẳng còn sức lực nào mà tiếp tục làm việc. Tôi không biết phải đối mặt với HC như thế nào. Tôi có nên nói với anh ta là tôi biết không? Tôi có nên dọn hết đồ đạc và chuyển ra ngoài ở không? Tôi có nên mang theo người giúp việc của mình để chăm sóc cho Christian không? Nhìn Christian mới ngây thơ làm sao, một đứa trẻ tuyệt vời, một em bé Nestlé với đôi mắt màu xanh sau thẳm tuyệt đẹp , đôi má tròn tròn, đầu chưa có tóc, những ngón tay đẹp như nghệ sĩ, cái tã lót lớn tròn tròn… Làm sao mà một người cha có thể không nghĩ đến gia đình hạnh phúc của anh ta và cho đi một kho báu như vậy. Tôi không nghĩ nhiều đến tôi mà chỉ nghĩ về con trai và tương lai của Christian mà không có cha bên cạnh. Phản ứng đầu tiên của tôi là gói gọn tất cả quần áo và cao chạy xa bay. Tôi quá xấu hổ để đối mặt với người giúp việc của tôi, hàng xóm, và đồng nghiệp. Tôi không có họ hàng thân thích ở Singapore nên không có vấn đề gì cả. Tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, chán ăn, hủy các buổi đánh cầu lông vào buổi tối. Nhưng tôi cũng không muốn ở nhà vì sợ gặp HC và nói những điều mà sau này tôi sẽ hối hận. Grace thì cũng đang sốc như tôi khi cô biết mình sắp mất việc bởi cô gái làm bạn với mình, người mà Grace luôn bao che cho những cuộc gọi đến, giả vờ làm người bạn Philippine của cô.

Grace và những người bạn của cô – những người giúp việc khác giúp đỡ tôi đối mặt với kình địch của tôi – Lynn – ngày hôm sau khi cô ta quyết  định đến và nói chuyện với tôi. Lynn tỏ ra cao ngạo với tôi bởi vì cô ta nắm giữ trái tim của người đàn ông là cha của con trai tôi. Cô ta quyết định đến và nói với tôi về cuộc sống mới cô sẽ có với HC. Với sự trợ giúp của những đồng minh mới, tôi làm một bộ mặt bình thản, mặc một bộ váy thanh lịch trang nhã, trang điểm thật đẹp, đeo trang sức và ngồi trên chiếc đi-văng tuyệt đẹp đợi kình địch của mình. Cô ta đến rồi, tự tin vào bản thân. Cô ta gọi cho HC nghỉ làm để trợ giúp trong cuộc đối mặt với tôi. Thật ngu ngốc, HC đã đến. Tại sao anh ta có thể yếu đuối và thiếu tôn trọng người vợ của mình đến vậy, để cho cô bạn gái đến và phá hủy sự bình yên của gia đình trong chính căn nhà của mình kia chứ? Thậm chí đến ngày hôm nay, 22 năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ sự mất mát về lòng tôn trọng ấy với người đàn ông mà tôi nghĩ là tôi có thể chung sống suốt cuộc đời. Tôi không muốn phải tranh đấu cho người không biết quý trọng hạnh phúc và cuộc sống mà chúng tôi đã có với nhau. Tôi thấy coi thường người đàn ông yếu đuối này. Sao anh ta có thể để một cô gái 22 tuổi này ra lệnh cho mình, bỏ việc và đến nhà đối đầu với vợ và đứa con trai của mình, trong chính căn nhà của mình? Tại sao anh ta không có đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt tôi và nói rằng anh ta không còn yêu tôi nữa và anh ta cần một đam mê khác để tiếp tục. Tôi sẽ để anh ta đi mà không phản đối, mặc dù điều đó làm tan nát trái tim tôi.

HC bước vào. Tôi bắt đầu nói với Lynn trước mặt HC rằng tôi sẵn sàng để anh ta ra đi, nhưng cái giá phải trả là – khoản nợ tài chính mà cô ta sẽ phải chấp nhận trước khi tôi có thể thả tự do cho anh ta – và chúc HỌ hạnh phúc. Tôi mới sáng tác ra một nửa câu chuyện, nhưng cô ta quay sang HC để hỏi lại chăc chắn, HC phủ nhận rồi quay lại hỏi tôi. Chúng tôi rơi vào tình huống rất nực cười vì Lynn bị ngất. Tôi không thể nhớ được phản ứng của HC bởi vì tôi bận rắc một chút dầu lên để Lynn tỉnh lại. Tôi thậm chí còn chuẩn bị đồ uống cho cô ta. Thật buồn cười khi tôi nghĩ rằng tôi đã chăm sóc kình địch người mà tổn thương tôi rất nhiều, thậm chí còn cho cô ta tiền để bắt ta-xi về nhà. Tôi cũng đề nghị trả tiền vé máy bay cho cô ta bay về Philippine sau khi cô ta nói rằng bố cô ta sắp mất – chiêu cũ rích – và cô ta muốn được về nhà. Tôi tự nhiên thấy đáng tiếc cho cô gái nghèo này, có lẽ là trẻ và khờ dại, và cho động thái kì cục mà cô ta làm với tôi. Tôi thấy đáng tiếc cho tất cả những cô gái ở trong hoàn cảnh này, những người sử dụng sự quyến rũ về thân xác để nắm giữ một người đàn ông, phá hoại những giá trị về gia đình và danh dự để đánh cắp tình yêu của đứa trẻ ngây thơ và có thể là của những người vợ không đáng trách. Tôi không thể ghét cô ta. Chỉ cảm thấy tiếc và buồn.

Tôi đã quên cách mà  HC phản ứng. Nhưng tôi vẫn nhớ như in sự ngạc nhiên tột cùng khi anh ta nói rằng “Tôi quên chúc mừng sinh nhật anh ta”, bởi tất cả những chuyện này xảy ra đúng vào ngày sinh nhật của HC. Nghĩ lại thì tại sao một người đàn ông sau khi làm tổn thương vợ, vẫn hy vọng người vợ có thể hành xử như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh ta thậm chí đi quá xa khi yêu cầu tôi mua một cái va-li cho Lynn và cho cô ta một  ít tiền, và thậm chí nói với tôi rằng anh ta sẽ hỗ trợ Lynn và gia đình cô ta ở Philippines. Tôi đồng ý giúp cô ta mua va-li, đưa cho cô ta một ít quần áo nhưng không cho tiền.

Tôi cảm ơn Lynn vì làm một vài điều rất tệ với tôi, nhờ đó mà tôi không cảm thấy bó buộc việc phải giúp cô ta nữa. Khi tôi mua một chiếc va-li và đưa cho Lynn một ít tiền, cô ta đã cho tôi xem một tập dầy tất cả những lá thư mà HC viết cho cô ta.Chúng cũng giống như những lá thư mà HC viết cho tôi khi anh ta gửi những bó hoa hồng đỏ trong suốt mùa đông khi đang theo đuổi tôi. Trong những lá thư này, có một vài chỗ được đề cập về tôi như là “mẹ của con trai anh ta”, điều này cho thấy rõ ràng vị trí của tôi đối với anh ta. Một lần nữa, tôi cảm thấy lạnh toát người khi đọc những dòng này. Tôi ước rằng mình không bao giờ phải trải qua cảm giác này một lần nữa trong cuộc đời. Có phải mục đích của Lynn là làm tổn thương tôi? Cô ta muốn tôi buồn và rời bỏ HC để cô ta có anh ta ngay lập tức. Dù cho ý định của cô ta là gì thì nó cũng làm tôi tổn thương rất nhiều. Nêu tôi có bất kì mối nghi ngờ nào về mối quan hệ của HC với cô ta, những lá thư này đã đưa mối nghi ngờ của tôi ra ánh sáng.

Những ngày cuối cùng của cuộc sống chung là một ngày mưa bão sau khi Lynn đi. Ngày ấy rất kì lạ, tôi không thể nhớ lại nơi mà thế giới xung quanh biến mất trong tôi. Điều tôi nhìn thấy lúc đó là nếu như chúng tôi đang ở trên sân khấu, diễn một vài phân cảnh của Shakespear, phân cảnh của sự ghen tuông và oán giận, bùng nổ những cảm xúc tồi tệ nhất khiến tôi thức tỉnh về sự thật phũ phàng của cuộc đời. HC cố gắng trấn an tôi bằng việc nói về những lợi ích về tiền lương hưu và bảo hiểm nhân thọ sau khi anh ta qua đời nếu như tôi chọn cách ở lại. Đó là suy nghĩ cuối cùng trong đầu tôi. Hay tôi chẳng còn quan tâm nữa?

HC rời nhà đi một chuyển đi khác. Anh ta nói với tôi sẽ đi New York rồi tới Hà Lan. Tôi thì đã mất niềm tin ở anh ta. Tôi quyết định rời Singapore để tới Na-Uy, tôi muốn nói với cha mẹ về những hành vi của anh ta, và tôi đã nói với HC như vậy, chỉ khi anh ta sắp lên máy bay. Tôi muốn thấy sự bàng hoàng trên mặt anh ta. Tôi đã tức giận và tổn thương và muốn trả thù, nhưng đó không phải chiến thắng dành cho tôi, đó là sự thất bại cho cả tôi và con trai.

Vì con trai, tôi đã cố để cho HC thêm 6 tháng nữa quyết định xem anh ta muốn tiếp tục cuộc sống gia đình, với tất cả sự tôn trọng lẫn nhau hay là vui vẻ với những cuộc tình khác tạm thời mang đến cho anh ta cảm giác hạnh phúc nhưng gây cho tôi bao nỗi đau. Tôi đã từng là một người vợ biết khoan dung, những tôi không thể tối nào cũng chợ đợi một người chồng vắng mặt, tưởng tượng ra anh ta đang ở bên ai đó. Tôi chưa bao giờ đổ lỗi – thậm chí là bây giờ – cho những cô gái cố đánh cắp những người chồng tuyệt vời từ tay những người vợ tuyệt vời – nhưng tôi cho đó là lỗi của những ông chồng yếu đuối không biết quý trọng những giá trị của gia đình.

Cái ngày mà tôi rời bỏ HC và Singapore để bay tới Thụy Sĩ với Christian, tôi không ngờ rằng mình phải trải qua thời điểm tồi tệ nhất trong cuộc đời – nỗi đau về thể xác và tinh thần đã đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ của tôi và HC. Lòng khoan dung và tha thứ của tôi cho sự không chung thủy của HC không  đủ thể tha thứ cho việc HC gây ra  những vấn đề sức khỏe cho tôi do hậu quả của việc yêu đương phóng túng của anh ta.

Thực tế là tôi đã coi nhẹ việc khi bác sĩ ở Singapore muốn nói chuyện với chồng tôi về vấn đề “nho nhỏ” đó. Tôi rất ngạc nhiên và thậm chí còn cố gắng bào chữa cho HC trước mặt bác sĩ. Tôi uống thuốc và không nghĩ gì nữa khi lên máy bay quay trở về Thụy Sĩ, và một chuyến nữa để đến Na-Uy. Tôi đã lên kế hoạch bố trí đồ đạc, bán nhà và đưa ô tô của tôi về lại Thụy Sĩ. Tôi không chắc là mình muốn ở lại Châu Âu hay quay lại Singapore. Tôi vừa chuyển đến và làm mọi thứ để quên nỗi đau tình cảm. Tôi đoán rằng tôi đã không chú ý đến tình trạng thể chất của mình ngày một tồi tệ hơn. Tôi không thể ăn, sụt cân và bắt đầu cảm thấy cơn đau lan dần ra ở tử cung, nhưng tôi không hề nghiêm trọng hóa sức khỏe của mình.

Chỉ đến khi cơn đau không thể chịu đựng được nữa và khi vị bác sĩ người Thụy Sĩ khuyên tôi nên chụp scan và nằm viện ngay lập tức. Lúc đó tôi mới nhận ra sức khỏe của tôi tồi tệ như thế nào. Sau đó tôi phải nghỉ một tháng và bác sĩ cho tôi biết rằng tôi có thể chết vị căn bệnh truyền nhiễm lan ra khắp tử cung và cuộc phẫu thuật ở phút 89 đã cứu sống tôi.

Nếu tôi có vài sự nghi ngờ và cắn rứt lương tâm về việc chia tay cha của Christian thì thời gian dưỡng bệnh bắt buộc này là lúc tôi có thời gian để suy nghĩ một cách rõ ràng về mối quan hệ, sự ràng buộc, trách nhiệm  cũ và mới khi trở thành một bà mẹ đơn thân. Trước khi tôi có Christian, tôi nghĩ về cái chết như một sự giải thoát, nhưng khi có Christian, tôi phải sống để chăm sóc cho con. Cha của Christian đã đúng khi nói rằng “ Kể từ giờ trở đi tôi sẽ không đơn độc nữa…”

Theo một cách nào đó, Christian đã mang ý nghĩa đến cho cuộc đời tôi. Tôi đã hiểu tại sao tôi phải vượt qua rẩ nhiều thử thách trong cả những giai đoạn tuyệt vời và tồi tệ. Tôi đã cam kết chăm sóc một sinh mạng khác hơn cả chính bản thân mình. Tôi đã gia nhập hàng ngũ những bậc phụ huynh có trách nhiệm và một công dân thế giới có trách nhiệm. Tôi đã được giao phó một sinh mạng để chịu trách nhiệm và tôi không có thời gian để mơ một giấc mơ hạnh phúc giữa ban ngày của riêng mình tôi như hồi còn trẻ nữa.

[…]

Sau khi HC rời bỏ tôi và Christian ở Singapore để trở lại Na-Uy cùng với bạn gái mới, tôi quyết định tiếp tục ở lại Singapore. Tôi đã đăng kí học thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA) và quyết đinh bắt đầu một cuộc sống mới ở thành phố mà tôi yêu. Và đó cũng là nơi tôi gặp J, cha của con gái tôi – Shamini – cũng vào ngày Valentine….

(Đón đọc phần tiếp…)

One thought on “Làm mẹ: Tình yêu xuyên biên giới, một đoạn trích từ cuốn sách “Trở về con số không” của tác giả Anh Tho Andres

  1. Reblogged this on SBI Training Solutions and commented:
    Làm mẹ: Tình yêu xuyên biên giới, một đoạn trích từ cuốn sách “Trở về con số không” của tác giả Anh Tho Andres

    Translation by Nguyễn Thu Hương

    Link tiếng Anh:

    https://www.facebook.com/notes/anh-tho-andres/motherhood-love-beyond-borders-an-excerpt-of-back-to-square-one-by-author-anh-th/782048798545216

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s